Powered by Jitbit AspNetForum free trial version.
home recent topics recent posts search faq  

SaigonGate :: Forum


register | lost password |
Messages in this topic - RSS

Home » Khổ Cái Đời Tui » Đông-Kinh Huyết sử

the topic is closed |
8/3/2010 6:49:05 PM

Hoangduylieu
Hoangduylieu
Posts: 475
Đông-Kinh Huyết sử

Đôi lời phi-lộ;
Mặc dù được đang lên như một Chuyện Phiếm nhưng đây là chuyện có thật xảy ra trong cuộc đời lang-thang xứ lạ chim người của tui. Nay mỏi cánh giang-hồ trong một xó garage ráng viết lên như một vài lời tâm-huyết để lại cho con cháu sau này hầu mong chúng sẻ có một niềm vui khi đang mày mò tìm hiểu cội nguồn mờ ảo của cha ông.
Vì là chuyên thật nên có đầy đủ Hỉ Nộ Aí Ố nhưng bảo-đảm là không có buồn mà lại vui, rất vui, xin anh em hảy xem xét lại cái ghế đang ngồi, để ly la de ra xa xa một tí rồi hảy đọc. --------------------------------------------------------------------------------------------

Đông-Kinh vào cuối thập-niên sáu mươi vẩn còn có vẻ nghèo nàn, tiện-nghi trong cuộc sống vẩn còn nhiều thiếu thốn. Trong nhà thường không có phòng tắm riêng, cả xóm già trẻ trai gái phải rủ nhau mà đi tắm rửa ở các nhà tắm công-cộng. Đó là một cái nhà rất to lớn phía bên ngoài trông giống như một ngôi chùa cổ kính, bên trong được chia làm 2 phần trái phải không bằng nhau, ông bên mặt, bà bên trái do đó phìa này rộng hơn vì họ suy-luận là mấy bà mấy cô chẳng nhửng có nhiều thịt hơn mà lại có chổ khó rửa hơn nên cần nhiều thì-giờ để moi móc kỳ cọ hơn mấy ông, mà càng tốn thời-gian thì càng đông cứ như mấy cái phòng vệ-sinh bây giờ. Người Nhật rất là thưc-tiển trong lề lối phuc-vụ nên kinh-tế của xứ họ phát-triền mạnh mẻ tự-nhiên chứ không phải cái kiểu làm ăn chụp dựt của cái xứ nào đó không xa mấy. Thấy người chạnh nghỉ đến ta.
Nhập gia thì phải tùy tục, tui củng phải đi rửa ráy ở đó, thế rồi một tối mù sương lịch-sử xảy ra. Ở vào thời điểm này dân vỏ sỉ đạo bị lính Mỷ tước hết kiếm nên họ thường nói diểu gọi cái lủng-lẳng giửa 2 chân là Kiếm. Vì như thế thì ai củng mang kiếm và ai củng là vỏ-sỉ-đạo. Ý nói tinh-thần bất diệt của truyền-thống vò-sỉ-đạo sẻ tồn-tại mải mải.
Đang gội cái đầu tóc Hippy dài đến vai thì cảm thấy hơi nhột nhột nơi đầu kiếm, mở vội mắt ra ngó xuống thì chẳng thấy chi, gươm đàng một khúc vẩn còn đó. Ngó qua bên cạnh thì thấy một anh Nhật sồn sồn đang nở nụ cười tình tứ. Ah ha, biết là có người muốn so gươm, tui giả bộ làm lơ lo gội sạch cái đầu thì bổng dưng thằng Pê Đê made in Japan thò tay qua bóp chim tui một cái rồi bỏ chạy. Mặc dù là tức tối bực dọc lắm nhưng tụi tính bỏ qua vì đây không phải là lần đầu trong đời bị vuốt kiếm nhưng tui thấy mình đang chạy theo sau nó.???
Sao kỳ vậy ta? À, thì ra vì quá quýnh quáng tên Nhật bỏ chạy mà quên thả kiếm tui ra. Có lẻ vì quá phê nên nó quên hay là hệ thần-kinh nơi mấy ngón tay của nó đã bị gươm thiêng của tui cắt đứt? Không biết, phải chạy theo nó thôi, nếu không thì kiếm đứt tình tan.
Cây kiếm bị kéo dài thằng ra như sợi dây thun làm tui phải cố chạy theo thục mạng giửa tiếng cười khoái trá của cha con nhà nó. Mới vừa mở miệng hét lên một tiếng chửi thề: Bakayaroo! ( ĐM mày ) thì tên Nhật trợt chân té bật ngửa ra, tui bị vấp cái đầu của nó nên té xuống theo, thế là hởi ôi, tui trên nó dưới, một thế 69 ngay giửa chợ. Bọn Nhật từ già đến trẻ lăn quay ra cười nắc nẻ. Ngay cả mấy em gái phòng bên cạnh củng tông cửa qua mà đứng cười hô hố quên cả là minh đang thổn-thện tênh hênh.
Nếu chỉ có thế thôi thì làm gì mà có cái tựa đề ở trên, chẳng hiểu té làm sao mà cây kiếm của tui lại đang bị nó ngặm chặt trong miệng nên tui vừa ráng đứng lên thì lại bỉ kéo dập mặt xuống ngay cái bụng phệ của nó. Hên thật! nó chẳng phải loại Nhật lùn.
Qúa đau đớn lẩn thẹn-thùng, bực dọc tui chơi ngay một đầu gối vô ngay ngực nó, tên Pê Đê hả miệng, tui rút kiếm ra đứng lên để thấy máu loang bửu kiếm. nhểu ròng ròng xuống mặt nó. Đúng y như lời thề vỏ-sỉ-đạo,” Kiếm ra máu chảy “! Hà Hà….Ui cha.
Được xe Hồng Thập Tự chở vô nhà thương, đứng thẳng người banh chân ra cho em y-tá chăm sóc lại kiếm quí, dù còn rất đau lại mới bị vá vài mủi chỉ nhưng từ từ tui lai cảm thấy hơi phê phê. Em y-tá đă đẹp mà lại có 2 cái hồng hồng tròn trịa nhấp nhô qua khe áo.
Ai có qua cầu mới hiểu được nổi khổ của tui lúc này. Cây kiếm bắt đầu dài ra……bự bự dần lên…Cô y-tá xinh xinh với 2 bàn tay trắng nỏn ngẩn đầu lên nhoẻn miệng cười .
Băng bó xong xui , tui được bỏ áo xuống ngồi đợi bác-sỉ đến kiểm-soát lại. Khi ông bác-sỉ đến, tui đưng dậy, dở áo lên thì …..lai sao kỳ vậy ta? chuyện lạ xảy ra, cây kiếm trơ trơ ra đó, ri rỉ máu chẳng thấy băng bó chi hết , cả đám y-tá lẩn ông bac-sỉ ôm nhau cười bể bụng. Cuộn băng đã rơi xuống đất nằm tênh hênh như một cái vỏ kén tự lúc nào.
Vừa ráng nín cười vừa kéo em y-tá ban nảy lai gần ông bác-sỉ ra lệnh:
- Làm cho hắn 2 cái dây chéo quấn ngang hông rồi treo lên như là đang đeo ….kiếm.
Vừa thả bước hàng hai lê chân về phòng trọ tui vừa ngẩm nghỉ: - Thế là phải đút bao quy ẩn bao lâu đây. Nhưng…trong cái rủi lại có cái hên mà lại mềm mềm…

Một tuần sau lúc đang đúng đợi chuyến tàu đêm cuối cùng thì bổng nghe tiếng oanh vàng quen quen thỏ-thẻ phía sau:
- Cây kiếm của mày sao rồi?
Giật mình quay phắt lại để vừa kịp thấy nụ cười quỉ-quái xinh xinh.

Khỏi cần kể tiếp, đêm đó kiếm-sỉ Việt Nam oai-hùng anh-dũng của ta đã có dịp tra kiếm váo cái bao mới thơm phức mùi cồn 90.

San Francisco
Mùa World Cup

Attachments:
rua chim 1.jpg
permalink
the topic is closed |

Home » Khổ Cái Đời Tui » Đông-Kinh Huyết sử





Powered by AspNetForum 6.5.7.0 © 2006-2010 Jitbit Software