Powered by Jitbit AspNetForum free trial version.
home recent topics recent posts search faq  

SaigonGate :: Forum


register | lost password |
Messages in this topic - RSS

Home » Truyện Ngắn » BỒ TÁT QUÁN THẾ ÂM TRONG LÒNG MẸ TÔI

the topic is closed |
2/5/2012 7:06:50 PM

phuong
phuong
Posts: 4
BỒ TÁT QUÁN THẾ ÂM TRONG LÒNG MẸ TÔI
Thiện Long – Hàn Long Ẩn dịch
.
Mẹ làngười phụ nữ nông thôn thuộc xã hội cũ. Mẹ không biết chữ, không ăn chay, nhưngtrong lòng mẹ luôn hiện hữu hình bóng của đức Đại từ Đại bi Cứu khổ Cứu nạnQuán Thế Âm Bồ Tát.

Hồitôi còn nhỏ, lúc đó làng tôi có rất nhiều người đến xin ăn, mẹ tôi sắm sửa mộtít thức ăn đem đến tận tay cho họ, tuy rằng không nhiều nhưng có thể cứu đóitạm thời. Thời gian trôi qua như vậy, nhà tôi trở thành nơi dừng chân của nhữngkẻ hành khất. Tôi còn nhớ, mùa đông năm ấy tuyết rơi trắng cả bầu trời, từngcơn gió lạnh thổi về buốt giá, một người phụ nữ dẫn con đi qua, người con vừađói vừa lạnh, ngoài kia những bông tuyết vẫn rơi đều trên lá, cảnh vật như vôtình. Đến làng tôi, người phụ nữ kiệt sức ngồi tựa vào gốc cây bất động. Mẹ tôiđang ở nhà, bỗng nghe tiếng trẻ thơ từ gốc cây vọng lại, liền lật đật chạy đếnchỗ có hai mẹ con và đưa họ về nhà. Một tay mẹ đốt cỏ sưởi ấm cho họ, một taypha thuốc cho họ uống, mẹ còn tìm những bộ áo quần khô ấm cho họ mặc. Lúc đó cóngười hỏi mẹ tôi: “Bà làm như vậy là vì mục đích gì?” Mẹ trả lời ngay: “Khôngmục đích gì cả, tôi chỉ làm theo lương tâm mình mách bảo, có Bồ Tát Quán Thế Âmchứng giám là được”.

Saunăm 1958, những kẻ ăn xin đã bớt đi rất nhiều, nhưng thay vào đó là những ngườithợ sửa nồi, sửa giày từng đoàn kéo đến làng tôi. Mỗi lần đến như vậy, họ đềumở sạp hàng ngay trước mặt nhà tôi. Có khi đến bữa cơm không có chỗ ăn cơm, họliền vào nhà tôi ăn. Mẹ tôi tiếp khách như thế nào thì đối đãi với họ như thếấy. Khi đó tôi còn nhỏ, chưa hiểu mô tê gì ráo, nhưng vì những việc như vậy màtôi hay thầm trách mẹ tôi. Mẹ biết và nói với tôi: “Con à, chúng ta mỗi ngườicó mỗi hoàn cảnh khác nhau, họ đều có nỗi khổ tâm riêng, nhất là những ngườiphải xa nhà rày đây mai đó. Anh con cũng như họ, tha phương cầu thực, ngườikhác giúp đỡ anh con, bây giờ mẹ giúp đỡ họ thì cũng chính như giúp đỡ gia đìnhmình vậy”.
Mọingười trong làng đều nói mẹ tôi có tấm lòng Bồ Tát. Những lời nói đó thật khôngngoa chút nào. Mẹ tôi đối với lân lí xóm giềng, bất kể ai gặp khó khăn đều hếtlòng giúp đỡ.

Ở thậpniên 1960, kinh tế trong làng gặp lúc túng quẫn, mọi người đói rách lầm than,mà nhà tôi được cái có mấy anh trai làm việc ở xa thường hay gửi tiền về nhà,nên kinh tế có phần đỡ hơn người khác. Tuy vậy, mẹ tôi không dám ăn, không dámxài, đem tiền cho người ta mượn hết, đến lúc nhà cần tiền để xài thì trong taykhông còn một đồng nào. Nhưng mẹ tôi thà tự xoay xở chứ không bao giờ đến nhàngười ta đòi nợ, trong lòng luôn nghĩ mọi người đang gặp khó khăn hơn mình.
Ngoàira, mẹ còn dùng cây cỏ thuốc để chữa bệnh cho mọi người. Cứ đến mùa hè, bà conlối xóm đau đầu nghẹt mũi đều đến nhà tôi xin thuốc. Mẹ dù rất bận rộn, nhưngvẫn dành thời gian đi nhổ cây cỏ thuốc, đem về rửa sạch và phân ra từng loạirồi chế biến thành thuốc chữa bệnh. Tôi thường giúp mẹ giã và sao thuốc, giúplà giúp vậy chứ tôi chẳng biết thuốc gì là thuốc gì. Có một năm, ở nhà, tôi hỏimẹ làm như thế để làm gì. Mẹ xoa đầu tôi nói: “Nói ra con cũng không hiểu đâu,làng trên xóm dưới cỏ cây đều khô trụi, lấy đâu ra thuốc mà uống?” May mà cuộcsống bây giờ điều kiện vệ sinh tốt, bệnh ghẻ lở bớt đi rất nhiều, hơn nữa bâygiờ có thuốc tây rất công hiệu.

Mẹ ởnhà thường hay hỏi nhà nào gặp khó khăn, ai khổ đau, ai lầm lỡ, trên gương mặtmẹ lúc nào cũng biểu hiện sự lo âu, khắc khoải. Mãi cho đến bây giờ hình ảnh ấyvẫn còn khắc sâu trong đầu tôi. Mẹ làm như cuộc đời này tất cả nỗi khổ củangười khác đều do mẹ tạo ra!
Mỗilần nói xong một câu gì mẹ đều niệm Nam Mô A Di Đà Phật hoặc Quán Thế Âm BồTát. Tôi còn nhớ, ở thời kỳ “Văn Cách”, mẹ thường nói với mấy anh em tôi: “Bâygiờ là thời loạn, xấu tốt bất phân, các con nên làm việc thiện cho nhiều, tuyệtđối không làm kẻ ác nhân, làm ác nhân sau này ắt sẽ gặp ác báo”. Nhờ chúng tôibiết phận nên cũng chưa làm gì xấu xa, nếu không, mẹ tôi ở dưới cửu tuyền sẽkhông yên lòng.

Mẹkhông hiểu Phật pháp nhiều, không biết thiền, chỉ biết niệm Quán Âm Bồ Tát và ADi Đà Phật. Nhưng bà ngoại thì khác, bà là người đọc qua nhiều sách, thiên văn,địa lý cổ kim đều thông, đồng thời là người hướng Phật “Hành sở ứng hành, thọsở ứng thọ, chư ác bất tác, chúng thiện phụng hành”. Mẹ tôi lúc nhỏ đã chịu ảnhhưởng của bà ngoại về đối nhân xử thế. Sau này tôi nghe mẹ tôi kể rất nhiều vềnhững mẫu chuyện thiện ác nhân quả báo ứng, những câu chuyện này thời ấu thơ mẹtôi nghe bà ngoại kể, vì thế mẹ thường nói với chúng tôi: “Phàm làm việc gìphải ngay thẳng vô tư, làm hết lòng bằng chính lương tâm của mình. Đừng bao giờcho rằng người khác không biết việc của mình làm, tuy rằng có thể họ khôngbiết, nhưng Đức Quán Thế Âm Bồ Tát biết”.

Anh emtôi có ngày hôm nay là nhờ mẹ tảo tần hôm sớm nuôi nấng dạy dỗ. Ba tôi thì mộtđời lam lũ, là người nông dân hiền lành chất phát, chỉ biết an phận thủ thường.Mẹ tôi trừ việc lao động chân tay, còn giáo dưỡng chúng tôi trưởng thành. Mẹkhông biết chữ, nên trong cuộc đời đã chịu nhiều cay đắng. Vì vậy, mẹ quyết tâmcho chúng tôi học hành đến nơi đến chốn. Cũng vì việc học của anh em chúng tôimà mẹ phải bán đất bán ruộng không một chút do dự nào, nhưng nhà tôi ruộng đấtchẳng là bao nên mẹ phải thức thâu đêm để may vá kiếm thêm tiền nuôi chúng tôiăn học. Mỗi khi mùa đông đến thì tiếng cọc cạch của chiếc máy may cũ kỹ trongnhà tôi không bao giờ ngừng nghỉ. May mà sau này xã hội thay đổi, nếu không anhem tôi có thể sẽ không được đến trường đến lớp.

Tôinhớ, hồi còn đi học, mẹ sợ chúng tôi thi không được lên lớp, nên mỗi khi kỳ thiđến, tôi thấy mẹ đối trước tượng Quán Thế Âm Bồ Tát đốt hương lâm râm cầunguyện, mong sao cho chúng tôi vượt qua kỳ thi dễ dàng. Lúc đó tôi còn nói vớimẹ mê tín như vậy thì được ích gì, mẹ liền mắng tôi: “Đừng nói tầm bậy! Tâmthành tắc linh. Con nói không có ích gì, vậy tại sao có người học giỏi nhưngthi rớt lên rớt xuống? Con không tin thì thôi, chứ mẹ thì tin lắm!” Nói ra cũnglạ, tôi học thì dốt đặc cán mai, mà hồi đó từ cấp Ι thi lên cấp ΙΙ rất khó, từcấp ΙΙ lên cấp ΙΙΙ càng khó hơn. Toàn huyện chỉ có một hai trường cấp ΙΙΙ, mỗitrường chỉ lấy có hai lớp, nhưng tôi may mắn được lọt vào một trong hai trườngđó, đây có lẽ là lời cầu nguyện của mẹ tôi đã làm động lòng đến trời cao?

Mẹ xachúng tôi đã tám năm, thọ 88 tuổi. Mẹ ra đi thật nhẹ nhàng, chẳng đau ốm gì.Ngày nay, lúc nào nhớ mẹ, tôi đem chuyện Quán Thế Âm Bồ Tát và mẹ kể cho conmình nghe. Bây giờ nghĩ kỹ lại, những việc làm của mẹ tôi lúc còn tại thế hìnhnhư phảng phất đâu đó hình bóng của đức Quán Thế Âm. Mẹ tuy mù mờ về Phật pháp,nhưng trong lòng mẹ luôn nghĩ về điều thiện, cho nên những việc mẹ làm vừa phùhợp với Phật lý, vừa thắm đượm tình người. Đây gọi là “Phật pháp tại thế gian,bất ly thế gian giác”; đồng thời cũng chính là nguyên nhân để chúng tôi nhớ sâusắc về mẹ.


***Ngườisoạn mong quý vị xem hai video clip về Đức Quán Thế Âm bên dưới:
http://www.youtube.com/watch?v=5xJS9mqcu7A
http://www.youtube.com/watch?v=5XCwjqYQ_KU
permalink
the topic is closed |

Home » Truyện Ngắn » BỒ TÁT QUÁN THẾ ÂM TRONG LÒNG MẸ TÔI





Powered by AspNetForum 6.5.7.0 © 2006-2010 Jitbit Software