6/20/2011 7:17:26 PM
 Hieunguyen11 Posts: 502
|
Thời chinh chiến hay thời lửa đạn, thời mà người cộng sản VN cuồng tín theo lệnh quan thầy Liên Xô và Tàu cộng xâm lăng Miền Nam yêu mến. "Bao nhiêu chàng trai tay siết mạnh Thầm hẹn ngày về non nước ơi" Hàng hàng lớp lớp những người con yêu của Tổ Quốc đã "dâng cả đời trai với sa trường " Đã mặc chiến y ra chiến trường để Bảo Quốc An Dân. Những chàng trai trẻ đó người vào Thủ Đức, Đà Lạt. Người bước chân vào quân trường Đồng Đế với tượng người lính đang đứng thế thao diễn nghĩ trên đỉnh Hòn Khô. Những chàng trai xếp bút nghiên theo nghiệp kiếm cung. "Đem mồ hôi pha máu hồng viết thành sử xanh" Hai chàng thanh niên Hiền và Quan cũng theo tiếng gọi của núi sông lên đường nhập ngũ. Nguyện báo đền ơn Tổ Quốc "dù cho thây phơi trên gươm giáo". Đó là hai chàng Kỵ Binh tuổi trẻ đã nguyện hiến thân dưới cờ. Họ đã có mặt trên những chiến trường tàn khốc. Bom đạn tơi bời. Nhưng hề gì vết xích của họ đã dẩm nát những mật khu của việt cộng. Trong những ngày cuối cùng của cuộc chiến Hiền và Quan cùng đơn vị Thiết Đoàn 5 Kỵ Binh đã chận đứng nguyên cả một quân đoàn của cộng phỉ tại Long Khánh, Ngã Ba Dầu Dây, Trảng Bom... Quan đã anh dũng hy sinh để lại bao tiếc thương cho những đồng đội đã từng vào sanh ra tử. Tổ Quốc Tri Ân những người con ưu tú đã hy sinh thân mình cho lý tưởng Quốc Gia
Xin trân trọng giới thiệu bài viết Nó Và Tôi của kỵ Binh Nguyễn Hiếu để nhớ về những người con yêu của Tổ Quốc đã ra đi, đã chiến đấu, và đã đền xong nợ nước
Kỵ Binh NguySaigon
Nó Và Tôi
Chiếc Caribou cất cánh tư phi trường Tân Sơn Nhất đưa Quan, Hiền cùng một số tân binh đến phi trường Nha Trang. Hiền và Quan rất thân nhau, hai đứa học cùng trường, ở cùng xóm. Chiếc GMC đậu sẵn từ lâu chờ đưa họ đến quân trường Đồng Đế để thụ huấn khóa 3/72 Hạ Sĩ Quan Trừ Bị. Tất cả tập họp trước cổng quân trương. Ở đây có hình phù hiệu của quân trường là thanh kiếm bạc với mặt trời trên biển cả bao la và một tượng lính bằng đồng sơn đen, cán bộ hướng dẫn nói: “Chừng nào các anh đen như tượng lính nàythì mới ra trường.” Quan xoay qua nói nhỏ đủ Hiền nghe: “Nhằm nhò gì ba cái lẻ tẻ đó.” Hiền nói nhỏ: “Nghe sao ớn da gà quá mậy!”
Từ cổng quân trường,tất cả tân binh phải chạy trên cát nóng khoảng một cây số mới tới khu tiếp nhận khóa sinh. Quan nói: “Đây là bài chào sân đầu tiên của quân trường, mệt muốn đứt hơi luôn !” Hiền chọc Quan: “Nhằm nhò gì ba cái lẻ tẻ đó.” Mặc dù rất mệt nhưng Quan cũng cố gắng nhăn răng cười và hỏi: “Còn nước không cho tao uống một chút coi?”
Sau khi cán bộ sinh hoạt nội quy, các tân binh được phát quân trang, quân dụng tại đây và lãnh phần ăn chiều. Bữa ăn đầu tiên mỗi phần được ba con cá mối kho muối, mỗi con chừng hơn ngón tay cái, một chén canh rau muốn và một trái chuối. Ăn chiều xong, Quan và Hiền thả bộ dọc theo bờ biển. Quan chỉ tay ngọn đồi cạnh sân bắn nói: “Dải đồi này trông giống như người con gái nằm xỏa tóc, và trên đồi còn xây một tương lính đứng thế thao diễn nghĩ”.Và đến giờ Hiền vẫn còn nhớ hai câu thơ mà khóa sinh đã đặt:
“Anh đứng nghìn năm thao diễn nghĩ” “Em nằm xỏa tóc đợi chờ anh”
Sau một tuần lể tương đối khuây khỏa chỉ ăn uống, tập dịch để chờ đủ quân số cho một tiểu đoàn khóa sinh. Hiền và Quan được đưa chung vào tiểu đoàn Phan Đình Phùng. Hôm nay là ngày thứ bảy nên tất cả tân binh đưa xuống khu cắt tóc. Những anh thợ cắt tóc được lệnh cắt không quá ba phân phía trên, zero phân sau ót, không than van, không năn nỉ. Hiền và Quan cảm thấy đau khổ như cô Hương trong “Nữa Đời Hương Phấn” khi cắt tóc đi tu.
Sau bốn tuần huấn nhục, đứa nào đứa nấy hốc hác, te tua.. Ăn cũng chạy, ra bãi học cũng chạy, đâu phải chạy không, vừa mang ba lô, vừa hát, vừa chạy. Năm phút tập họp, năm phút ăn, năm phút tắm, năm phút đánh răng xúc miệng. Quan, Hiền cùng khóa sinh chỉ còn cách là mặc quần áo,mang giày mà ngủ. Anh nào bị trể cho những sinh hoạt trên thì bị khóa sinh Đại Đội Trưởng thân tặng năm mươi cái nhảy xổm với ba lô và súng đạn cho lần đầu, lần thứ nhì tăng gấp đôi. Trên đường gặp khóa đàn anh đi qua mà chỉ cần một anh không chào, là cả đại đội te tua. Tùy niên trưởng đưa ra hình phạt, có khi năm mươi cái hít đất, có khi nhảy xổm.
Bốn tuần huấn nhục xong, cả tiểu đoàn được đi phép dạo phố. Đứa nào đầu cũng trọc lóc, da thì đen thui như Cambodian, ra phố thật không giống ai. Quan thấy Hiền liếc nhìn mấy nàng tiên cá Nha Trang, Quan nói: “Đỉa mà đòi đeo chân vịt.” Hiền nói: “Đỉa với vịt cũng bằng nhau thôi.”
Sáu tháng thụ huấn chầm chậm trôi qua, những bài được học như thế bắn đứng, bắn nằm. Những anh nào bắn nhiều lần mà không trúng mục tiêu, bị cán bộ huấn luyện viên đá vào mông và đọc to đến khi nào huấn luyện viên bảo ngưng. “Đường nhắm đúng là một đường thẳng tưởng tượng, từ mắt người xạ thủ, xuyên qua lỗ chiếu môn, đến giữa điểm của đỉnh đầu ruồi.” Những bài học khác như: Quân phong, quân kỷ, phục kích, phản phục kích, vượt sông, tìm phương hướng, chấm tọa độ điểm đứng, di hành đêm, mưu sinh thoát hiểm, leo núi, tuột núi, đi dây tử thần.Cán bộ nói: “Thao trường đổ mồ hôi, chiến trường bớt đổ máu.” Có lần Quan nói với Hiền: “Đọc báo Diều Hâu, tao chịu cái ông tướng Đỗ Cao Trí, ổng nói Hạ Sĩ Quan quyết định chiến trường.” Hiền đáp: “Thì đúng thôi, mình được trui rèn từ Đồng Đế, một quân trường khét tiếng, mà cấp Trung Sĩ là cấp chỉ huy có nhiều quân nhất. Nhưng mà tính của tao thì thích lon Trung Tướng hơn.”
Cuối cùng Hiền và Quan cũng cảm thấy hãnh diện khi thấy khóa đàn em nhìn mình một cách thèm thuồng. Ngày mãn khóa, Hiền và Quan rủ nhau đi Nhảy Dù hay Thủy Quân Lục Chiến, nhưng vì điểm ra trường của họ thấp ưu tiên hơn những người được chọn đơn vị trước. Nhảy Dù cũng như Thủy Quân Lục Chiến không còn chỗ nữa, thôi thì còn Thiết Giáp, đó cũng là cái số mà Hiền và Quan đã gắn liền với Binh Chủng Thiết Giáp.
“Một bi đông nước mắt” “Ba nón sắt mồ hôi” “Đổi lấy cánh gà thôi” “Mang trên vai Trung Sĩ”
Chiếc C-130 bốc một số tân Trung sĩ về Sài Gòn để trình diện đơn vị mới. Sau một tuần nghĩ phép trôi nhanh, Quan và Hiền lên Thủ Đức trình diện trường Thiết Giáp để thụ huấn khóa Căn Bản Thiết Giáp, Hiền và Quan bắt đầu thành tinh. Đêm nào cũng nhậu nhẹt, đánh bi-da ở khu Gia Binh, dù về Sài Gòn vào những ngày cuối tuần.
Mãn khóa Căn bản Thiết Giáp, Hiền và Quan chọn về Thiết Đoàn 5 Kỵ Binh, Quan trình diện Chi Đoàn 1/5 Chiến Xa, Hiền trình diện Chi Đoàn 2/5 Thiết Kỵ. Đơn vị Hiền đang hành quân vùng Tân Uyên. Từ đó về sau, Hiền ít khi gặp lại Quan. Mãi tới đầu tháng 10/1972 họ gặp lại ở chiến trường Xà Bang, Bình Giã. Chi Đội của Quan tăng phái cho Chi Đoàn 2/5. Họ bắt tay mừng rỡ. Đây là một trận tao ngộ và qui ước chiến. Đánh ròng rã suốt gần hai tháng liền. Sáng sớm địch và ta cơm nước xong là bắt đầu đánh tới chiều thì ngưng để tản thương, bổ xung quân số, cơm nước, ngủ. Cứ như thế, tiếp tục ngày này sang ngày kia.
Hè năm 1974, Chi Đoàn Chiến xa của Quan phối hợp với Chi Đoàn của Hiền cùng một Tiểu Đoàn của Trung Đoàn 48 BB xuất quân đánh trận An Điền, Tỉnh Bình Dương. Chi Đoàn Chiến Xa của Quan được lệnh qua sông trước, Chi Đoàn Hiền theo sau yểm trợ cho Bộ Binh tiến chiếm mục tiêu. Ở đây, địch có chiến xa T-54, PT-76, đại pháo 130 ly. Chiếm xong mục tiêu, Hiền đến gặp Quan nói: “Tao thấy Chi Đội mầy đi đầu, tiến chiếm mục tiêu đẹp quá!” Quan nói: “M-41 không phải là đối thủ của T-54, và là lần đầu tiên đụng chiến xa địch rất gần, tao muốn đái ra quần, nhưng cố làm tĩnh.”
Quan rủ Hiền ra chợ Bến Cát nhậu, thấy hai chị em, con của chủ quán dễ thương và là học sinh, Quan hỏi : “Mấy cô thích lính Cộng Hòa hay Việt Cộng?” Các cô nói thật chân tình: “Mấy anh lính Cộng Hòa mua trả tiền đàng hoàng, còn giữ làng xóm nữa, mấy ông VC tối bò ra xin, bắt dân đi dân công, mà còn phải đóng thuế nữa !” Hiền nói: “Người dân ở đây rất khổ mà mình không đủ sức bảo vệ họ !” Thật đúng là: “Dân tộc ta sao nỡ quá đọa đày...” Lời của nhà văn “Phan Nhật Nam”. Hiền và Quan cũng chia tay ở đây !
Khi Thiết Đoàn 5 Kỵ Binh cùng Trung Đoàn 52, Sư Đoàn 18 BB rút về lập tuyến phòng thủ mới tại Trảng Bom, Hiền có dịp gặp lại Quan, vẫn nụ cười cố hữu, Quan bắt tay Hiền nói: “Tụi nó đông gấp mười, mà có nhiều chiến xa T-54 nữa, chắc mình chịu không nỗi đâu !” Hiền nói nữa đùa, nữa trấn an: “Nhằm nhò gì ba cái lẻ tẻ đó.”
Rạng sáng ngày 27/4/1975, sau khi cả một Trung Đoàn địch bị tiêu diệt, địch quân tung vào chiến trường cả một Sư Đoàn, chúng ồ ạt tấn công biển người với nhiều chiến xa T-54. Lúc này với nổ lực của Thiết Đoàn đã hạ được bảy, tám chiếc T-54, Chi Đội chiến xa của Quan đã hạ được hai chiếc T-54 địch. Vừa nghe báo cáo trên hệ thống của Thiết Đoàn, thì chiếc của Quan bị trúng một quả đạn 100 ly của T-54. Quan đã ra đi và nước mắt Hiền rơi thật nhanh xuống ! “Bạn tôi thân mến, đã liệt oanh ngã xuống, khắp đơn vị tiếc thương ! ” Quan thật sự đã đến nơi an nghĩ cuối cùng. Vĩnh biệt Quan !
Cũng nhờ bức tường lửa của bom Naphal đã chặn đứng đợt tấn công vũ bão của BV. Đơn vị Hiền rút về lập tuyến phòng thủ mới với Lữ Đoàn Thủy Quân Lục Chiến tại Hố Nai. Hiền cũng bị thương trong trận cuối cùng này và được đưa về Tổng Y Viện Cộng Hòa. Điều trị được hai ngày thì bị đuổi ra. Trên đường về với vết thương nơi tay chưa lành hẳn, Hiền thất thểu lê từng bước về nhà. Gần đến nhà, má Quan chặn Hiền lại hỏi về Quan. Thấy Hiền nghẹn ngào, má Quan nói trong nước mắt: “Con đừng giấu Dì nữa, con về mà không thấy Quan, Dì biết liền !” Nước mắt Hiền lại rơi thật nhanh xuống đất. Má Quan thất thểu bước vào nhà. Hiền quay đi không dám nhìn lại. Ít lâu sau, ba Quan vào, Hiền mới từ từ kể lại.
Viết cho Hiền, 19/6/2011
Hieunguyen11 edited by Hieunguyen11 on 6/23/2011
|
|
• permalink
|
6/21/2011 8:21:54 AM
 lyly Posts: 613
|
Khi các anh phải chịu huấn nhục ở quân trường khổ cực thì lúc đó em chỉ có biết chơi nhảy dây, đá kiện, và chơi đá năm hòn cùng chúng bạn thôi.  Được nghe câu chuyện này thật hay và cảm động lắm, cám ơn anh Hiếu đã kể cho nghe. Đã 40 năm đi qua mà hình như mỗi chi tiết đều được nhớ rõ như in...
lyly
|
|
• permalink
|
6/22/2011 2:25:38 PM
 trotdzaiski Posts: 58
|
Bác Hiếu, Nếu cố gắng ai cũng viết bài viết truyện hay nhưng là một người Lính, bài của Anh có linh hồn và màu sắc làm người đọc hình dung được tất cả . Thank you bác Hiếu . Trót
|
|
• permalink
|
6/23/2011 7:04:50 PM
 lyly Posts: 613
|
trotdzaiski wrote:
Bác Hiếu, Nếu cố gắng ai cũng viết bài viết truyện hay nhưng là một người Lính, bài của Anh có linh hồn và màu sắc làm người đọc hình dung được tất cả . Thank you bác Hiếu . Trót
Anh Trót ơi, anh nói "bài của anh Hiếu có hồn" là được rồi. Chứ nói "có linh hồn" nghe hơi ghê ghê đó...
|
|
• permalink
|
6/23/2011 8:37:23 PM
 Hieunguyen11 Posts: 502
|
Lyli & Trot, tiếng Việt học nói thì dễ, chớ muốn viết đúng tiếng Việt thì không phải là chuyện dễ.
|
|
• permalink
|
6/25/2011 4:26:08 PM
 trotdzaiski Posts: 58
|
Hieunguyen11 wrote:
Lyli & Trot, tiếng Việt học nói thì dễ, chớ muốn viết đúng tiếng Việt thì không phải là chuyện dễ.
Thank you chị Lyly và bác Hiếu, thật tình là không thể nhớ nổi và bây giờ nghe chị Lyly nhắc thì Trót mới nhớ thêm chuyện này, cách đây gần 20 năm khi về VN chơi, Trót cố gắng làm tất cả nhừng gì để không bị Người trong Nước nhận diện mình là VK, thứ nhất nghe một hai lần họ gọi mình là VK thì mình còn hay hay, vaì ngày sau OK chịu được ...nhưng đến tuần sau ngày nào, nơi nào cứ bước vào chỗ nào họ cũng chỉ mặt gọi mình là VK làm "Việt Kiều" cũng muốn điên lên. Đến tuần tới, bắt đầu da đen Trót rút kinh nghiệm, cũng mang dép, áo dài tay để shirt tail ở ngoài, cùng mang Seiko 5 loại rẻ nhất, bớt nói cám ơn, không nói uh huh gì nữa . Đến khi mình buột miệng hỏi Cô kia " Cô sống ở đâu?" là lòi ra ngay gốc VK, người bạn của Trót chỉnh ngay: "Người ta không ai hỏi Cô sống ở đâu" mà chỉ hỏi "Cô ở đâu", Trước khi di tản, Trót đã thi đậu lớp 6 trường Công tức là Luận Văn phải giỏi ngon lành lằm mà không thể nào nhớ là không cần phải nói chữ sống, bây giờ phải nhớ bỏ đi chừ linh nữa . hahahahha, Ok, lần sau mình chỉ xài Hồn thôi vì linh hồn là khi Ta chết rồi, xin nhớ . Trót
|
|
• permalink
|
6/27/2011 6:48:01 AM
 lyly Posts: 613
|
trotdzaiski wrote:
Thank you chị Lyly và bác Hiếu, thật tình là không thể nhớ nổi và bây giờ nghe chị Lyly nhắc thì Trót mới nhớ thêm chuyện này, cách đây gần 20 năm khi về VN chơi, Trót cố gắng làm tất cả nhừng gì để không bị Người trong Nước nhận diện mình là VK, thứ nhất nghe một hai lần họ gọi mình là VK thì mình còn hay hay, vaì ngày sau OK chịu được ...nhưng đến tuần sau ngày nào, nơi nào cứ bước vào chỗ nào họ cũng chỉ mặt gọi mình là VK làm "Việt Kiều" cũng muốn điên lên. Đến tuần tới, bắt đầu da đen Trót rút kinh nghiệm, cũng mang dép, áo dài tay để shirt tail ở ngoài, cùng mang Seiko 5 loại rẻ nhất, bớt nói cám ơn, không nói uh huh gì nữa . Đến khi mình buột miệng hỏi Cô kia " Cô sống ở đâu?" là lòi ra ngay gốc VK, người bạn của Trót chỉnh ngay: "Người ta không ai hỏi Cô sống ở đâu" mà chỉ hỏi "Cô ở đâu", Trước khi di tản, Trót đã thi đậu lớp 6 trường Công tức là Luận Văn phải giỏi ngon lành lằm mà không thể nào nhớ là không cần phải nói chữ sống, bây giờ phải nhớ bỏ đi chừ linh nữa . hahahahha, Ok, lần sau mình chỉ xài Hồn thôi vì linh hồn là khi Ta chết rồi, xin nhớ . Trót
Anh Trót nói chuyện thật là vui đó. Thấy anh Trót có khiếu văn chương, nhiều ý tưởng, mà lại có óc tiếu lâm nhiều lắm. Anh Trót kể tiếp chuyện ở VN cho Lyly nghe với. Người ta nói "đi một ngày đàng, học một sàng khôn", mình chưa về VN lần nào nên thích nghe chuyện kể lại để ít ra cũng không đến nổi "khờ" lắm.
Nghe nhắc về đồng hồ Seiko, Lyly lại nhớ đến câu chuyện của người em trai, cũng chuyện về cái đồng hồ... Khoảng năm 1995, về thăm VN lần đầu tiên, với vóc người to con, mập mạp, trắng trẻo, em của lyly còn mang trên tay cái đồng hồ nữa. Cũng như anh Trót, nó mua đồng hồ rẽ tiền nhất, chỉ để vừa đủ xài khi đi chơi VN thôi. Nó đi chơi với người chị bà con ở VN nên để cho chị mua vé, ráng giử mồm giử miệng không nói năng gì cả. Khi qua khỏi trạm soát vé, đi một đoạn thì có người mặc áo quần thường dân đi theo hỏi: "Đồng hồ của anh đẹp quá, anh mua ở đâu vậy?". Em của lyly buộc miệng trả lời không suy nghĩ: "Mua ở Virginia, Mỹ".
Thế là hỏng! Nói xong thì bưng miệng không kịp nữa rồi. Người ta kêu ngược trở lại, bắt nó phải trả gấp đôi tiền vé tàu. Nó nói: "Ở Mỹ thì không sao, mà về VN lại bị kỳ thị...Tức muốn chết!" 
lyly edited by lyly on 6/27/2011
|
|
• permalink
|
6/27/2011 4:23:45 PM
 trotdzaiski Posts: 58
|
Bây giờ thì Trót mới hiểu sao họ biết mình là VK, mình đi bộ mau quá, mình nói chữ cám ơn và xin lỗi nhiều quá, mình xài chữ OK và Uh Huh quá nhiều, mình rặn chữ kiếm từ ngữ Việt hơi lâu, mình để ý chén bát, rình rập thìa và đũa, đắn đo với ly, xo đo với tách không biết tối nay mấy giờ sẽ phải tống Imodium, mình nhìn ghế bàn với con mắt vón vén, mình né kiểu độn thổ khi người nhà VN hoặc bạn bè bà con tiếp miếng ăn cho mình bằng đũa của họ. Đi đâu mình cũng sắp hàng và đứng yên, mua gì cũng bấy nhiêu tiền mà tay phân vân mắt lũng củng vụng về đếm tiền trả ....Đó là năm 1998, còn bây giơ thì dân VN khấm khá biết chơi, VK đứng giá nhưng vẫn bị lợi dụng vì nứớc da trắng thơm, gót chân đỏ hồng, con mắt vẫn láo liên xem...kiếm xem bảng giá . Khi nào chị Lyly về VN thì cứ nói Trót sẽ viết một cẩm nang cho VK về thăm nhà lần đầu tiên .
|
|
• permalink
|
6/27/2011 6:26:17 PM
 trotdzaiski Posts: 58
|
[quote=lyly Người ta kêu ngược trở lại, bắt nó phải trả gấp đôi tiền vé tàu. Nó nói: "Ở Mỹ thì không sao, mà về VN lại bị kỳ thị...Tức muốn chết!"
lyly
Tội nghiệp cho cái Văn Hiến của VN mình bị tổn thương vô tội vạ. Đúng vậy chị Lyly, về VN lại bị kỳ thị ...cái trò tính tiền gấp đôi. Họ tấn công VK, họ nhục mạ VK, lợi dụng VK một cách vô nhân đạo. Thế mà họ quên hẳn đi, cũng là cái đám same VK đó gửi gấm tiền về nuôi cả Nước VN từ mấy chục năm nay, tự dưng bị gán tội "phản cuộc đời ở lại" chỉ vì VK có tiền Đô, mà thật ra VK về có được ai nuôi đâu ??? Chỉ tiền túi mang theo ..teo túi lại leo máy, bay về.
Không biết họ tính toán thế nào mà tự dưng "Dân nghèo ít đôla" là sáng suốt trong Đạo Đức mà "Dân mang đôla về" lại là kém đủ thứ Đức Đạo . Anyway, đó là Trót phản pháo thôi chứ mình về mình tiêu, đã biết nói tiếng Anh thì phải phớt tỉnh ĂngLê, thoải mái hồn nhiên chẳng bận rộn vì ai ...vì Nhà ta chưa trả hết, xe ta chưa trả xong mà tự cho ta có dư tiền phát cho thiên hạ thì mới là thiếu Đức công bằng với Vợ con ta
|
|
• permalink
|
6/28/2011 11:01:21 AM
 lyly Posts: 613
|
trotdzaiski wrote:
...vì Nhà ta chưa trả hết, xe ta chưa trả xong mà tự cho ta có dư tiền phát cho thiên hạ thì mới là thiếu Đức công bằng với Vợ con ta
Lyly thấy những người trẻ ít bị nặng tình với bà con nên cái "Đức công bằng" dễ dàng thực hiện hơn, chứ như thế hệ của ba má mình thì nghĩ hơi khác một chút. Càng lớn tuổi thì người ta càng xem nặng chử "tình", tình bà con, tình gia tộc, v..v... Họ có thể nhịn ăn, nhịn mặc, nhịn đủ thứ để có tiền gởi cho bà con thân thuộc..."kẻo tội". Nếu làm không được thì người ta áy náy, nên cũng có nhiều cảnh tội lắm. Cũng khó nói, vì cũng tùy hoàn cảnh...Đối với người già (đã có an sinh xã hội chu cấp) thì có tiền bạc nhiều cũng không quý bằng niềm vui khi họ giúp đỡ được con cháu hoặc người thân của họ ở VN. Người ta thường nói: "Của cho không bằng cách cho", nên giúp như thế nào để người nhận không bị mặc cảm, tự ái, giúp đúng lúc, đúng chổ, để người cho cũng cảm thấy hạnh phúc cho chính mình, mọi người cùng vui vẽ...là một điều mình còn phải học hỏi để làm cho tốt. Nếu làm được thì rất là đáng quý đó.
lyly edited by lyly on 6/28/2011
|
|
• permalink
|
6/28/2011 7:21:50 PM
 Hieunguyen11 Posts: 502
|
Nói về chuyện về VN thì biết bao giờ mới đủ. Thôi thì nói tới đâu hay tới đó. Lần trước anh về VN, anh tới một nhà người nghèo nhất xóm cũng là bạn khi xưa. Anh nằm trên võng ngủ một giấc rất lâu, họ mời anh ăn cơm, anh ăn liền. Ngày sau anh nói với đứa cháu mua giùm anh 1 bao gạo 100 Kg và một con heo sữa tặng họ. Thế là xong.
|
|
• permalink
|
6/30/2011 12:28:24 PM
 trotdzaiski Posts: 58
|
Hieunguyen11 wrote:
Nói về chuyện về VN thì biết bao giờ mới đủ. Thôi thì nói tới đâu hay tới đó. Lần trước anh về VN, anh tới một nhà người nghèo nhất xóm cũng là bạn khi xưa. Anh nằm trên võng ngủ một giấc rất lâu, họ mời anh ăn cơm, anh ăn liền. Ngày sau anh nói với đứa cháu mua giùm anh 1 bao gạo 100 Kg và một con heo sữa tặng họ. Thế là xong.
Good job bác Hiếu, cái món quà Bác tặng vô cùng ý nghĩa vì nó không phải chỉ là tiền mặt, hoặc tiền mặt để mua con heo, 100kg gạo, không phải để nuôi dưỡng cái nghèo, mà nó là cái nụ cười trong giây phút đó của ngày đó, không hẳn họ sẽ nhớ ơn mình cho đến ngày đến khi hết gạo ...và thế là Xong, rất tuyệt vời bác Hiếu ạ. Em thấy cái nghèo với cái giầu, tuy cả 2 khác nhau xa về vật chất và định nghĩa nhưng chỉ là một sự tưởng tượng giống nhau. Đã có thời gian Trót đã vào cảnh homeless trong vòng 8 tháng, lúc homeless cũng chỉ ăn được ngày no bụng, cũng tranh đấu với miếng ăn giống như lúc có nhà cửa, cũng cười cũng nói như một người không homeless . Không phải Trót nói như thế là để móc cái nghèo hoặc giầu vì cả hai không có định nghĩa cố định, sao biết người nghèo không hạnh phúc và người giầu lúc nào cũng vui tươi ??? Cái điểm chính (có thể Trót đã đi lạc đề), chúng ta không cần fải lúc nào cũng nhấn mạnh, tâng nhấc và ôm ấp cái nghèo của bên VN. Trót edited by trotdzaiski on 6/30/2011
|
|
• permalink
|
7/12/2011 11:54:12 PM
 dbarnard71 Posts: 29
|
Hieunguyen11 wrote:
Lyli & Trot, tiếng Việt học nói thì dễ, chớ muốn viết đúng tiếng Việt thì không phải là chuyện dễ.
Xem chừng hỷ, nộ, ái, ố nằm trong lời văn Việt nữa!... Không khéo lại có ngày "choảng" nhau ỳ-xèo... Nói đùa với nhau rồi "bắt bẻ" hiểu-lầm...Mắng chưởi nhau gay-gắt không thể "hàn gắng" được...Quên đi ngày đã qua rồi...Mất bạn thêm thù nhiều quá rồi!...
-- D. Barnard
|
|
• permalink
|