6/2/2011 10:53:19 PM
 Hieunguyen11 Posts: 502
|
1.- Nồi cá bống kho tiêu
Ba mươi tuổi đầu, lận đận chiến chinh, chưa kịp lấy vợ thì trời sập. Đi tù. Mẹ thăm nuôi 6 tháng một lần. Quà chỉ có nồi cá bống kho tiêu và nước mắt thương con. Được 3 năm thấy mẹ già đi, tóc bạc phơ. Thương mẹ, hắn bảo mẹ đừng lên thăm nữa. Nhưng đến kỳ thăm lại đi ra đi vào, trông ngóng mẹ. Suốt hai năm không thấy mẹ lên thăm.
Được tha, về nhà mới hay khi mẹ về gặp mưa bị cảm nặng trong lần thăm nuôi sau cùng và đã qua đời hai năm rồi. Giỗ mẹ, hắn đi chợ mua cá bống về kho tiêu. Giỗ xong bưng chén cơm và đĩa cá bống kho tiêu cúng mẹ xuống ăn, hình như có vị mặn của nước mắt.
2.- Tình đầu
Mười tám tuổi, yêu tha thiết, tỏ tình. Nàng chu mỏ: học trò, nhỏ xíu, bày đặt. Hai mươi hai, Thiếu úy Sư Đoàn 18, về phép đến thăm, nàng lạnh lùng. Sợ làm góa phụ lắm. Hai mươi sáu Đại úy Trưởng khối CTCT Trung Đoàn. Khó chết rồi, xin bỏ trầu cau. Nàng ậm ừ để suy nghĩ lại đã. Tháng 4/75 chạy giặc, lạc mất nhau.
Ở tù ra, gặp lại. Nàng đã có chồng, hai con. Buồn và mặc cảm, thôi cứ ở vậy không lấy ai. Ba mươi năm sau, lận đận quê người ,gặp lại. Nàng chồng chết, các con trưởng thành ra ở riêng. Mừng rơn ,mời nàng đi ăn cơm tối nhà hàng. Tỏ tình. Nàng thẳng thừng: già rồi bận bịu nhau làm gì, ở một mình cho khỏe.
3- Hai chị em
Chị quen anh Hân, trung úy phi công. Anh đến nhà chơi, thấy em gái quấn quít Hân, chị nhường. Hai người tổ chức đám cưới, chị gom hết tiền để dành tặng đôi vợ chồng mới.
Em có thai đứa con đầu lòng được 6 tháng thì Hân đi tù cải tạo. Chị thương em đang có con dại, thay em đi ra Bắc thăm nuôi Hân. Con được hai tuổi, em đi buôn hàng chuyến, lỡ có thai với người tài xế. Chị tiếp tục đi thăm, dối Hân em dẫn con đi vượt biên rồi. Thấy Hân mừng cho tương lai vợ con mình, chị xấu hỗ, tủi thân, âm thầm khóc lặng lẽ trên chuyến tàu lửa từ Hà Nội về lại Sài Gòn.
Hân về, biết sự thật. Buồn, dẫn con gái đi vượt biên. Nghe tin hai cha con chết trên biển, chị lập bàn thờ. Lấy tấm hình Hân đứng bên cạnh chiếc máy bay phản lực F5 Hân tặng chị hồi mới quen rọi lớn ra, bỏ vào khung đặt lên bàn thờ, chị khóc gọi Hân ơi…
4- Khói thuốc
Năm thứ hai ở Đại học CTCT Đà Lạt, Duy quen Trinh, học năm thứ nhất ở Đại học Chính TrịKinh Doanh. Hai đứa yêu nhau tha thiết, thề hẹn sống chết với nhau . Tốt nghiệp, Duy về Sư Đoàn 5 bộ binh, hành quân liên miên Bình Dương, Bình Long, Phước Long. Đêm hành quân giăng võng nằm trong rừng cao su Đồng Xoài, Duy mơ có dịp về phép Đà Lạt, cùng Trinh tay trong tay dạo khắp Thành Phố Sương Mù, rồi vào Cà phê Tùng gọi một gói thuốc Capstan, một tách cà phê sữa, một ly sữa đậu nành nóng, cho ấm.
Trinh ra trường về nhà ba mẹ ở Sài Gòn. Duy xin phép thường niên được 7 ngày, ghé thăm. Trinh báo tin ba mẹ gả em cho anh giám đốc Trung Á ngân hàng. Cưới xong chắc em cũng vào làm ở đó luôn cho tiện. Mẹ bảo em hãy quên ông Trung úy đó đi.
Hai tháng sau Duy bị thương về nằm Tổng Y Viện Cộng Hòa. Anh lính đơn vị cử đi theo chăm sóc chạy về báo tin hôm nay đám cưới cô Trinh, thấy nhà trai tới với nhiều xe hơi sang trọng lắm.
Duy chống nạng ra ngồi trước hiên, châm điếu thuốc. Thẩm quyền! bộ ông đang khóc đó hay sao? Không phải đâu, chỉ là khói thuốc lá cay cay làm chảy ra nước mắt...
5- Mẹ và Con
Con lên ba, chơi bên nhà dì, bị xe đạp ngã, trúng đầu chảy máu. Mẹ đang nấu cơm, hốt hoảng bế con chạy ngay đến bệnh viện. Hú vía. Vết thương chỉ nhẹ bên ngoài thôi. Hoàn hồn, mẹ nhìn lại mình: chân không dép, quần ống cao ống thấp, áo loang lổ vết máu. Chả giống ai! Mẹ cười.
Con lớn, mẹ bỗng bị chứng nặng tai. Lần lữa mãi, mẹ mới nhờ con đưa đi khám bệnh. Bác sĩ bảo: Để quá lâu, hồi phục thính lực cũng khó. Nhìn mặt mẹ ngơ ngẩn. Con khóc.
6- Ba và Con
Học lớp 12, tôi không có thời gian về nhà xin tiền ba như hai năm trước. Vì thế, tôi viết thư cho ba, rồi ba đích thân lên đưa cho tôi. Từ nhà đến chỗ tôi trọ học chừng 15 km. Nhà nghèo không có xe máy, ba phải đi xe đạp. Chiếc xe gầy giống ba… Cuối năm, làm hồ sơ thi đại học, tôi lại nhắn ba. Lần này, sau khi đưa cho tôi một trăm ngàn, ba hỏi: - "Có dư đồng nào không con?". Tôi đáp: - "Còn dư bốn ngàn ba ạ". Ba nói tiếp: - "Cho ba bớt hai ngàn, để lát về, xe có hư như lần trước thì có tiền mà sửa". Ba về, tôi đứng đó, nước mắt rưng rưng.
7. CHUYỆN CÁI VÉ
Một người cha dắt đứa con 6 tuổi đi sở thú chơi. Đến quầy bán vé, người cha dừng lại đọc bảng giá: "Người lớn: $10.00 Trẻ em trên 5 tuổi: $5.00 Trẻ em dưới 5 tuổi: Miễn phí" Đọc xong, ông nói với người bán vé: - Cho tôi 1 vé người lớn và 1 vé trẻ em trên 5 tuổi. - Con ông trên 5 tuổi à? – Người bán vé tò mò hỏi lại. - Vâng. - Nếu ông không nói cho tôi biết thì thằng bé được miễn phí rồi. - Vâng, có thể không ai biết, nhưng con tôi tự nó biết. 8. Ba… Học lớp 12, tôi không có thời gian về nhà xin tiền ba như 2 năm trước. Vì thế, tôi viết thư cho ba rồi ba đích thân lên đưa cho tôi. Từ nhà đến chỗ tôi trọ học chừng 15 km. Nhà nghèo không có xe máy, ba phải đi xe đạp. Chiếc xe gầy giống ba… Cuối năm, làm hồ sơ thi đại học, tôi lại nhắn ba. Lần này, sau khi đưa cho tôi một trăm ngàn, ba hỏi: - "Có dư đồng nào không con?". Tôi đáp: - "Còn dư bốn ngàn ba ạ". Ba nói tiếp: - "Cho ba bớt hai ngàn, để lát về, xe có hư như lần trước thì có tiền mà sửa". Ba về, tôi đứng đó, nước mắt rưng rưng. 9. Anh Năm 18 tuổi, anh quyết định nghỉ học đi phụ hồ. Bố mẹ giận dữ, mắng "Sanh ra… giờ cãi lời bố mẹ…phải chi nó ngoan, siêng học như bé Út…" Anh lặng thinh không nói năng gì…Bố mẹ mắng mãi rồi cũng thôi. Anh đã quyết thế! Ngày bé Út vào Đại học, phải xa nhà, lên thành phố ở trọ. Anh tự ý bán đi con bò sữa -gia tài duy nhất của gia đình-, gom tiền đưa cho bé Út. Biết chuyện, bố thở dài, mẹ lặng lẽ, Út khóc thút thít…Anh cười, "Út ráng học ngoan…" Miệt mài 4 năm Đại học, Út tốt nghiệp lọa giỏi, được nhân ngay vào công ty nước ngoài, lương khá cao… Út hớn hở đón xe về quê… Vừa bước chân vào nhà, Út sững người trước tấm ảnh của Anh trên bàn thờ nghi ngút khói…Mẹ khóc, "Tháng trước, nó bị tai nạn khi đang phụ hồ… lúc hấp hối, biết con đang thi tốt nghiệp, nó dặn đừng nói con biết…" 10. Cua rang muối Khi xưa nhà còn nghèo, mẹ hay mua cua đồng giả làm cua rang muối. Cua đồng cứng nhưng mẹ khéo tay chiên giòn, đủ gia vị nên thật ngon. Thấy các con tranh nhau ăn, mẹ nhường. Các con hỏi, mẹ bảo: răng yếu. Giờ, các con đã lớn, nhà khá hơn, chúng mua cua biển gạch son về rang muối mời mẹ. Các con nói vui: - Cua rang muối thật đó mẹ. Rồi chúng ăn rất ngon. Riêng mẹ không hề gắp. Các con hỏi, mẹ cười móm mém: - Còn răng đâu mà ăn?! 11. Xa xứ Em tôi học đến kiệt sức để có một suất du học. Thư đầu viết: "ở đây, đường phố sạch đẹp, văn minh bỏ xa lắc nước mình…" Cuối năm viết: "mùa đông bên này tĩnh lặng, tinh khiết như tranh, thích lắm…" Mùa đông sau viết: "em thèm một chút nắng ấm quê nhà, muốn được đi giữa phố xá bụi bặm, ồn ào, nhớ chợ bến xôn xao lầy lội… Biết bao lần trên phố, em đuổi theo một người châu Á, để hỏi coi có phải người Việt không…"
12. Đi thi
Chị Hai thi đệ thất. Ba thức dậy từ tờ mờ chở chị đi trên chiếc xe đạp cũ. Chị Hai đậu thủ khoa. Má bảo: “Nhờ Ba mày mát tay”. Từ đó, lần lượt tới anh Ba rồi cô út – cấp II, cấp III, tú tài, đại học – Đứa nào cũng một tay Ba dắt đi thi. Giờ cả ba đều thành đạt. … Buổi sáng, trời se lạnh, Ba chuẩn bị đi thi “Hội thi sức khỏe người cao tuổi”. Má nhìn Ba ái ngại: “Để tôi gọi taxi. Tụi nhỏ đều bận cả”. Buổi tối, má hỏi: “Ông thi sao rồi?”. Ba cười xòa bảo: “Rớt!” 13.Thịt Gà
Tạnh mưa, bọn trẻ bưng cơm đứng ăn trước cửa. Tý khoe: - Nhà Tý ăn thịt gà. Đêm đó, bà Tám chửi: - Mả cha nó, nghèo mạt kiếp tiền đâu ăn gà, nó ăn gà bà, nó chết bất đắc. Ông giáo buồn lắm, ngã bệnh, qua đời. Thương tình, hàng xóm lo ma chay. Tý hớn hở vì nhà nó đông vui. Trời đổ mưa. Thằng Tý la lớn: - Con gà vô nhà, dậy bắt làm thịt ba ơi. Mọi người nhìn theo. Thì ra, một con cóc dưới kẹt tủ đang giương mắt nhìn lên quan tài ông giáo. (Đừng vội kết tội cho người khác bạn nhé. Hãy bao dung độ lượng và tha thứ) 14. Chỉ có một người thôi Người đến dự đám cưới khá đông. Ông hàng xóm gọi bác làm công đến và bảo: - Này, anh đi xem xem có bao nhiêu người đến dự đám cưới bên ấy. Bác làm công ra đi. Bác để lên ngưỡng cửa một khúc gỗ và ngồi lên bờ tường đợi khách khứa ra khỏi nhà. Họ bắt đầu ra về. Ai đi ra cũng vấp phải khúc gỗ, văng lên chửi và lại tiếp tục đi. Chỉ có một bà lão vấp phải khúc gỗ, liền quay lại đẩy khúc gỗ sang bên. Bác làm công trở về gặp người chủ. Người chủ hỏi: - Ở bên ấy có nhiều người không? Bác làm công trả lời: - Chỉ có mỗi một người mà lại là bà lão. - Tại sao vậy? - Bởi vì tôi để khúc gỗ bên thềm nhà, tất cả đều vấp phải, nhưng cũng chẳng ai buồn dẹp đi. Thế thì lũ cừu cũng làm như vậy. Nhưng một bà lão đã dẹp khúc gỗ sang bên để người khác khỏi vấp ngã. Chỉ có con người mới làm như vậy. Một mình bà lão là người. 15. Phấn Son Tốt nghiệp đại học, ở lại thành phố đi làm. Tháng rồi, mẹ vào thăm. Mừng và thương. Mẹ khen: “Bạn gái con xinh”. Cuối tháng, lãnh lương. Dẫn người thương đi shopping. Em bảo: “Mỹ phẩm của hãng này là tốt nhất. Những loại rẻ tiền khác đều không nên dùng vì có hại cho da, giống mẹ anh đó, mẹ bị nám hết anh thấy không…” Chợt giật mình. Mẹ cả đời lam lũ, nắng gió với cái ăn, nào đã biết phấn son màu gì.
|
|
• permalink
|
6/3/2011 6:33:19 AM
 lyly Posts: 613
|

Chuyện thật ngắn nhưng thật cảm động. Đơn giản, gần gũi nhưng rất "thật". Để em tập viết truyện ngắn theo kiểu này cho vui nghe. Mời các bạn SGG tham gia viết truyện ngắn "ngắn thật ngắn" cho vui nữa. Chuyện dài thì viết không xong, chứ những chuyện nho nhỏ thì đời người có không biết bao nhiêu chuyện để kể ha? Đây là những chuyện của anh HN11 viết phải không? Anh HN11 viết tiếp nha. Cám ơn anh HN11 rất nhiều.
lyly
|
|
• permalink
|
6/3/2011 5:28:12 PM
 lyly Posts: 613
|
Từ câu chuyện "Thịt gà" của anh HN11, em nhớ câu chuyện này của mình hồi nhỏ, sau 75:
- Canh lá lốt:
Cuối dãy nhà chúng tôi ở có một gia đình trồng lá lốt rất xum xuê, xanh tốt. Hôm đó nhà tôi nấu canh thịt bò, tôi được phái đi xin lá lốt. Người ta hỏi tôi: - "Nhà con nấu gì mà cần lá lốt"? Tôi trả lời nhanh nhẩu: - "Dạ, nấu canh thịt bò lá lốt." Người ta tỏ ý không thích, chép miệng: - "Sang nhỉ?" Tôi không biết phải trả lời thế nào, bởi lương nhà giáo của me tôi đúng là không đủ cho cả gia đình ăn sáng vào những năm sau 75. Thời đó chúng tôi đi học thường là để bụng đói, hoặc ăn khoai sắn của vườn nhà (nếu có) mà thôi. Hôm khác, cũng được phái đi xin lá lốt. Người ta lại hỏi thăm: - "Ở nhà nấu món gì hôm nay?" Tôi đáp lời: - "Dạ, con nấu canh mít." Từ đó về sau, người ta không bao giờ nghe nhà tôi nấu canh thịt bò nữa. Thế là vui vẽ cả làng!...
lyly
|
|
• permalink
|
6/6/2011 5:07:13 PM
 lyly Posts: 613
|
Anh Tôi
Cuối tháng 4 năm 1975, me tôi nói với anh: "Con là con trai lớn, hãy đi theo bác sang ở với ba để lo học cho đến nơi đến chốn. Me và các em là đàn bà con nít, tính sau cũng được...". Anh nghe lời mẹ, sắp xếp áo quần từ giả chúng tôi ra đi.
Một ngày không tin về, me tôi lo lắng thẩn thờ. Hai ngày không tin về, me tôi nằm liệt giường, lặng thinh, bỏ ăn. Ngoài kia khói đạn mịt mù, người qua kẻ lại sợ hãi yên lặng, trên trời trực thăng tiếp tục quần đảo. Thỉnh thoảng nghe tin có chiếc trực thăng bị đạn, rớt cháy...Me tôi như người mất hồn. Chúng tôi núp dưới gầm cầu thang, nằm sau các bao cát để tránh đạn lạc. Mọi người lo lắng...
Sang ngày thứ ba, có tiếng gõ cửa. Anh tôi đứng đó, áo quần xác xơ, chân đất. Anh nói: "Con không đi nữa. Bác thì đi bình yên rồi." Anh tiếp: "Con đã leo lên tới đầu hàng rào của tòa Đại Sứ Mỹ rồi, chỉ cần nhảy xuống, đu dây, là lên trực thăng. Nhưng con nghĩ me phải lo cho bà ngoại và các em còn nhỏ dại, nếu con ở lại thì con có thể giúp me được. Còn ba đi du học thì dầu sao cũng yên rồi, có con hay không có con thì ba cũng không sao." Me tôi òa khóc, chúng tôi cùng khóc thật nhiều lúc đó...
lyly edited by lyly on 6/6/2011
|
|
• permalink
|
6/6/2011 6:14:34 PM
 Hieunguyen11 Posts: 502
|
Hay lắm Lyly, tiếp tục viết nữa đi. Lyly viết chừng vài bài nữa thì sẽ ghiền viết ngay.
|
|
• permalink
|
6/8/2011 1:22:14 PM
 lyly Posts: 613
|
Hieunguyen11 wrote:
Hay lắm Lyly, tiếp tục viết nữa đi. Lyly viết chừng vài bài nữa thì sẽ ghiền viết ngay.
Cám ơn anh Hiếu. Khi nào em mà "ghiền" rồi thì anh Hiếu phải "cai" đó nghe. Không thì lại phiền to!  Hôm nay có chuyện này vui vui...
Học từ một em bé
Bé bị bịnh, chậm trong việc phát triển trí tuệ và bị khó khăn trong việc nói năng hàng ngày. Đã 9 tuổi rồi mà bé vẫn chưa nói được thành câu. Tuy vậy, bé cũng biết và cũng hiểu theo cách hiểu của đứa bé 4 - 5 tuổi.
Một ngày kia, bé được đi ăn nhà hàng "buffet". Mẹ lấy cho bé một dĩa với mỗi thứ một miếng. Chị ngồi cạnh, thấy dĩa của bé có món ưa thích nên thò đủa định gắp, bé chỉ biết nói: - Uh...Uh! Rồi nhìn theo cây đủa của chị. Chị ngại nên trả món ăn lại cho bé. Một lát sau, chờ không thấy bé ăn món đó, chị lại thò đủa gắp đi.
Lần này, bé quay sang nói nhỏ với Mẹ, có ý xin phép:
- I will say..."Butts", ok Mommy?
Mẹ bé chặng lại:
- No...no! don't say that word. It's not good...
Rồi Mẹ biểu chị đừng lấy đồ ăn của em. Chị nghe lời trả lại. Sau đó, cầm lòng không được, chị lại gắp lần nữa. Bé quay sang chị, nói một cách từ tốn:
- Butts!
...
Vài ngày sau, bố cằn nhằn mẹ việc chi đó. Bố mà nói dài thì "càng dai càng dỡ", mẹ không muốn nghe nữa. Mẹ nhẹ nhàng nói với bố:
- Anh đừng ăn hiếp em nhiều quá. Đến khi anh già, em sẽ nói...
(nghĩ hoài không ra được chử gì cho đúng), Mẹ buộc miệng: - Butts! I will say "Butts".
Bố đang quạu đã phải bật cười thành tiếng. Hết luôn cằn nhằn mẹ...
lyly edited by lyly on 8/18/2011
|
|
• permalink
|
6/8/2011 2:35:01 PM
 Hieunguyen11 Posts: 502
|
Chữ "butt" cho bố thì hơi nhẹ tay, dùng chữ "shit" thì đúng dose medicine hơn !
|
|
• permalink
|
6/10/2011 6:27:48 AM
 lyly Posts: 613
|
Anh HN11 ơi, cho em cái "rain check" được không? Khi nào có ai ăn hiếp em thì em sẽ nói "Anh đừng có ăn hiếp em nhiều quá. Kẻo đến khi già...anh HN11 sẽ nói bậy cho mà nghe, ráng chịu!" 
lyly
|
|
• permalink
|
6/17/2011 2:44:04 PM
 lyly Posts: 613
|
Hạnh phúc giản đơn của Ba
Ngày bé chào đời, ba của bé lo lắng thật nhiều vì bé rất yếu đuối, mõng manh. Bé cũng ăn, cũng ngủ, cũng lớn lên như bao trẻ em khác. Nhưng các bắp thịt ở bụng, tay chân, miệng, lưỡi, và mắt thì rất yếu. Ba của bé đã quyết định bỏ việc ở nhà để chăm sóc cho con. Suốt ba năm, ông bị "depressed" nặng nề vì buồn, trong lòng cứ không yên. Ông không muốn giao tiếp với bạn bè nữa. Suốt ngày im lặng không nói gì, chỉ suy ngẫm về một tương lai mù mịt...
Năm bé lên 3 tuổi, bé phải ngoáy miệng cả chục lần mỗi khi muốn phát ra một âm gì, sau một tuần phát ra hơi, thì mới đến phát ra âm, chỉ nhẹ như gió thoảng. Ba làm cho bé một quyển album. Trong đó, mỗi trang là một tấm hình chụp từ những vật dụng quen thuộc của bé như: chiếc giày, cái bib, cái ly, cái muổng, con búp bê, v..v... để bé tập nói. Những trang cuối cùng, ông để hình của những người trong gia đình, mỗi người một trang. Bé thích lắm, ngày nào bé cũng giở ra xem. Cứ mỗi lần lật đến trang hình của mỗi người là bé nhoẻn miệng cười.
Một hôm, khi lật đến trang có hình của ba, bé bổng cúi xuống hôn lên mặt ba trong hình thật dài. Bé không hôn ai khác, chỉ có hình của ba là được hôn thôi. Sung sướng biết bao cho ba của bé lúc đó, ông đứng sửng nhìn con, toét miệng cười thật tươi, và chảy nước mắt vui mừng vì bất ngờ quá. Bé đã đem hạnh phúc và niềm tin lại cho ba của bé kể từ hôm đó!
lyly edited by lyly on 6/17/2011
|
|
• permalink
|
6/17/2011 6:34:04 PM
 Hieunguyen11 Posts: 502
|
Lyly, chuyện tuy ngắn nhưng thật cảm động. Anh biết Lyly lúc viết chuyện này đã bật khóc vì đây là chuyện của chính mình. Anh xin chia xẻ với em. HN11
|
|
• permalink
|
7/12/2011 8:17:40 AM
 lyly Posts: 613
|
Già hay Trẻ
Hai năm nay chồng tôi ra sức tự làm patio sau nhà. Lúc đầu anh vẽ kiểu đơn giản để làm cho dễ, anh hỏi ý tôi. Tôi không thích vì đã làm thì phải làm cho đẹp, nên tôi "xin" làm to hơn một chút, vẽ kiểu cọ uốn lượn cho thêm phần mỹ thuật một chút, chỉ là thêm một chút thôi vì cũng "biết mình biết ta" rồi. Mùa Đông tuyết giá anh ngồi nghỉ, còn các mùa khác thì hầu như ngày nào cũng ra lục đục làm việc. Những tháng đầu tiên phải khiêng gạch, khiêng đá nặng nề, anh không quen làm nên bị đau bắp thịt, bong gân, nhức tay đủ thứ cả. Sau một năm làm lao động, anh khỏe hẳn lên, không còn đau vặt như xưa, hết ho hen, hết cả nhói tim như những năm trước. Năm nay, anh cảm thấy mình dai sức hơn, đi chơi xa phải lái xe nhiều vẫn không thấy mệt, bắp thịt rắn chắc lại, tinh thần sảng khoái... Mỗi cuối tuần, tôi giúp anh một tay, làm đất, làm cỏ, đẩy xe đất và đá từ trước nhà ra sau nhà cho anh làm việc. Mỗi lần có tôi giúp thì anh lên tinh thần lắm, anh luôn miệng lẩm bẩm: "Lao Động là Vinh Quang!" (học lại từ tôi...).
Hôm cuối tuần rồi, chúng tôi đi party ở nhà người bạn. Ai nhìn anh cũng ngạc nhiên, không ngờ nay anh xuống cân và trông khỏe mạnh ra hẳn, không có cái bụng ông địa nữa, cũng không còn nghe anh than thở về bệnh như năm nào. Ai cũng khen là anh lúc này thấy trẻ ra cả chục tuổi...
Tối hôm qua, anh ngồi ngẫm nghĩ một lát rồi hỏi lại tôi: - Em nhìn anh lúc này khoảng bao nhiêu tuổi? - Khoảng 55 tuổi. (Sợ nói trẻ hơn thì anh lại nói là tôi ba xạo) - Hừm! Trẻ hơn có 3 tuổi thì có nhằm nhò gì. Tưởng là anh phải trẻ hơn nhiều nữa chứ. (Chồng tôi lại mặc cả với tôi) - Thôi đi! Từ 58 tuổi thì xuống 55 tuổi thôi, chứ xuống trẻ quá mấy cô chạy theo thì sao? - Anh là đồ bỏ rồi, ai mà thèm theo nữa em. (Lại nói lẫy cho vợ an ủi...) - Em thấy anh trẻ hơn 55 tuổi đó, nhưng nói ít lại cho ông Trời khỏi ganh. Kẻo ông lại càm ràm: "Hừ! Không có ta cho nắng ấm thì làm gì có cái patio kia chứ? Không làm patio thì chắc hẳn đã thành trăm tuổi rồi!". 
lyly edited by lyly on 8/21/2011
|
|
• permalink
|