3/8/2011 7:35:26 PM
 mocdich Administrator Posts: 280
|
KHÓI LỬA TRUNG THÔN Truyện trinh-thám 008; Tác-giả: Z-29
Thay lời giới-thiệu: Nhân vật chính thám tử 008 Văn-Lang là một võ sư trẻ người Việt, trên dưới 30 tuổi có quốc tịch Nhật-Bản được huấn luyện tại xứ “Hoa Anh Đào” này. Chàng theo học với các võ sư Sương-Điền Bảo-Chiêu và Phạm-Lợi; sau đó sống bằng nghề dạy võ, được sở cảnh sát Nhật mướn làm huấn luyện viên võ thuật cho sở cảnh sát Đông-Kinh. Thấy chàng thông minh lanh lẹ, lại nói được nhiều ngoại ngữ, sở cảnh sát nhân tiện mời chàng làm thám tử nhằm mục đích giúp họ điều tra nhiều vụ sát nhân hay những màn bí mật của nhiều băng đảng tại nhiều cộng đồng khác nhau gây ra như cơm bữa tại Đông-Kinh. Một hôm, một viên chức cao cấp Louis Winston thuộc sở cảnh sát liên bang Hoa-Kỳ tại Hoa Thịnh-Đốn trong một chuyến qua thăm Nhật-Bản tình cờ khám phá được chàng liền bàn với sở cảnh sát liên bang Hoa-Kỳ điều đình với sở cảnh-sát Đông-Kinh trả một số tiền khổng lồ mượn chàng về giúp họ một thời gian điều tra những vụ băng đảng có liên quan đến “xã hội đen”, hay những vụ bí ẩn cần điều tra manh mối, nhất là trong cộng đồng Việt-Nam tại Hoa-Kỳ. Chàng được đặt cho biệt danh là “Thám-tử 008”.
*** Chương 1:
-Già Cơ (#1) đi tiền! Lý Quốc Thịnh, nhà triệu phú nổi tiếng ở Trung-Thôn (#2) đẩy một đống sầu (#3) ra giữa bàn, nói lớn: -Nhẹ cho bà con dễ theo. Đại khái mỏng mỏng 100000 đô! Người ngồi bên tay mặt triệu phú trên mặt với con 'Già Chuồn' đẩy một chồng sầu ra, sau đó lại đẩy thêm một chồng nữa ra, nói: -Bắt 100000 đô! Thêm 400000 đô nữa! Người ngồi bên tay mặt ông ta trên mặt với lá bài 8 chuồn mỉm cười, nói: -Cha! Ông Dư Kiên làm dữ há! Nhưng không hề gì, Trịnh Vĩnh này cũng xin theo. Dứt lời, nhà 'xì thẩu' (#4) họ Trịnh tên Vĩnh đếm đủ sầu đẩy ra ngoài. Người ngồi bên phải ông ta với lá bài 9 Rô trên mặt cười, nói: -Mặt 8 mà dám bắt không lẽ mặt 9 lại quay (#5)? Lão Đường tôi cũng xin chiều các vị. Dứt lời, ông ta cũng đếm sầu đẩy ra ngoài. 'Xì thẩu Kiên' cười, nhìn Lý Quốc Thịnh hỏi: -Thế còn ông? Lý Quốc Thịnh cười, đếm sầu đẩy ra ngoài, đáp: -Ai sao tôi vậy. Đoạn Lý Quốc Thịnh rút bài. Nặn cây bài một lúc, ông ta quăng xuống, nói: -Đầm Cơ! Dư Kiên bỏ cây bài xuống, nói: -Xì Rô! Trịnh Vĩnh quăng xuống một con 8, vẻ mặt cười cười, nói: -Bạt (#6) một đôi! Lão Đường ngồi kế cũng nở một nụ cười, nói: -Cẩu (#7) một đôi! Lão Đường đếm sầu quăng ra giữa bàn, nói: -Một triệu đô! Lý Quốc Thịnh không chút do dự, đếm đủ 1000000 đồng sầu quăng ra. Dư Kiên, người ngồi kế ông ta cũng quăng đủ tiền ra giữa bàn bắt. Trịnh Vĩnh với một đôi 8 cũng bỏ tiền ra theo chẳng chút do dự. Lão Đường nặn cây bài rồi quăng xuống. Mọi người nhìn thấy cây 'Bồi Chuồn'. Trịnh Vĩnh quăng xuống cây '10 Bích' và Lý Quốc Thịnh cây 'Bồi Cơ'. Dư Kiên với vẻ mặt đắc ý, thảy xuống cây Xì Chuồn, miệng nói lớn: -Xì một đôi! Nhìn bài thiên hạ sơ qua một lượt, Dư Kiên nhếch miệng cười, đếm sầu xếp thành mấy chồng đầy, đẩy ra giữa bàn, nói: -Cây này phải đánh mạnh! Chẵn 5 triệu đô! Trịnh Vĩnh suy nghĩ chừng một phút rồi đếm sầu đẩy ra, nói: -Theo! Lão Đường mỉm cười, đếm đủ 5000000 đô sầu đẩy ra, nói: -Cũng theo! Lý Quốc Thịnh hình như đã đếm sầu xong từ lúc nào. Ông ta đẩy sầu ra giữa bàn, giọng thản nhiên: -Tất cả mọi người đều theo, không lẽ tôi lại quay? Dư Kiên uống một ngụm rượu, lên tiếng như nhận xét bài làng: -Ông Trịnh Vĩnh có thể có 2 đôi "xập bạt" (#8); Lão Đường có thể có 2 đôi 'Xập Cẩu' (#9); còn ông Lý Quốc Thịnh có lẽ định mua 'Suốt' hoặc mua 'Đồng Hoa' chi đây. Trịnh Vĩnh và Lão Đường im lặng không nói một lời. Chỉ có Lý Quốc Thịnh cười lớn, nói: -Có lẽ vậy. Tôi mua 'Sẩn' (#10) hoặc 'Đồng Hoa' (#11) chi đây. Mà cũng có thể là cả hai, tức 'Suốt Đồng Hoa' (#12). Nhắp một hơi rượu, Lý Quốc Thịnh nói tiếp: -Mà cũng chưa chắc vậy. Trường hợp ông có mỗi đôi xì, ông Trịnh Vĩnh có mỗi đôi 8, và Lão Đường có mỗi đôi 9 thì trường hợp tôi đang có một đôi nào đó cũng có thể theo được chứ sao. Chưa biết ai ăn mà! Dư Kiên mỉm cười, gật đầu nói: -Đúng lắm! Đúng lắm! Lão Đường nhìn Dư Kiên đưa tay ra, nói: -Mời! Dư Kiên đưa tay rút bài. Ông ta nặn một hồi rồi phá lên cười, vỗ bàn một cái, thảy xuống lá bài 'Xì Bích', miệng la lớn: -Ba 'Xì'! Ăn chưa quý vị? Trịnh Vĩnh thảy xuống con ' 8 Cơ ', giọng nhẹ nhàng: -Ba 'Bạt'! Trong khi đó, Lão Đường thảy xuống cây ' 9 Cơ ', giọng lạnh lùng: -Ba 'Cẩu'! Lý Quốc Thịnh bình tĩnh nhìn bài 3 người kia rồi mới lật lá bài của mình xuống. Thì ra đó là cây '10 Cơ'. Dư Kiên nhìn bài Lý Quốc Thịnh nói: -Mặt 'Suốt Đồng Hoa' đi tiền! Thật vậy, trên mặt bài của Lý Quốc Thịnh giờ là: K, Q, J, 10, toàn một nước Cơ. Dư Kiên lại cười, nói: -Con 9 Cơ nằm bên Lão Đường rồi. Nếu là 'Suốt Đồng Hoa' thật thì chỉ còn một con ' Xì Cơ ' thôi đấy nhé! Nếu là Suốt thì chỉ còn độc nhất một con 9. Hy vọng 'Đồng Hoa' không thì không được rồi, vì cây ' 8 Cơ ' nằm trong tay ông Trịnh Vĩnh rồi. Tóm lại, chỉ còn một: 'Suốt Đồng Hoa', hai: 'Suốt' mà thôi. Đó là nói về bài lớn. Lý Quốc Thịnh cười, nói: -Trường hợp các ông mỗi người chỉ có '3 Con' thôi thì tôi chỉ cần 'Suốt' là cũng đủ ăn rồi. Dư Kiên cười, nói: -Nhưng nếu trường hợp là Mùn Xẩu (#13) hay Tứ Quý (#14) thì sao? Lý Quốc Thịnh đáp: -Trong trường hợp đó thì tôi phải có con ' Xì Cơ ' dưới tẩy mới ăn được quý vị. Lão Đường hình như có vẻ nóng ruột nên vội vàng lên tiếng: -Ông Lý Quốc Thịnh đi tiền đi chứ! Lý Quốc Thịnh rót đầy ly rượu, từ từ uống từng hớp một. Đợi cho đến lúc ly cạn, ông ta mới lặng lẽ đếm sầu đẩy ra, nói: -Còn 3500000 đô, tôi đi nốt! Mọi người lên tiếng hỏi: -Hết láng? Lý Quốc Thịnh gật đầu: -Phải! Hết láng! Dư Kiên dùng mấy ngón tay gõ lên mặt bàn, mắt nhìn quan sát gương mặt của Lý Quốc Thịnh. Họ Dư đếm sầu định đẩy ra bàn nhưng bất chợt dừng tay lại, nói: -Lý Quốc Thịnh! Nếu ông thật sự định tháu cáy (#15) thì tôi cho ông một cơ hội để rút tiền về. Lý Quốc Thịnh phá lên cười một tràng, đáp: -Người quân tử một khi đã nói ra ắt không bao giờ nuốt lời. Kẻ đại trượng phu cũng thế, đã bỏ tiền ra đặt ắt không bao giờ rút lại cho dù có phải thua đi chăng nữa. Dư Kiên ngồi suy nghĩ đến cả nửa tiếng đồng hồ. Ông ta uống hết nửa chai rượu mạnh, mặt vẫn lạnh như tiền, không lộ một nét vẻ nào cả. Mọi người ai nấy đều nín thở chờ quyết định của Dư Kiên để rồi còn quyết định cho phần mình. Sau cùng, Dư Kiên đẩy sầu ra, đồng thời lên tiếng: -Bắt! Ngoài ra tôi đặt thêm một căn tửu lâu trị giá 10 triệu của tôi! Trịnh Vĩnh cau mày nói: -Căn tửu lâu của tôi giá chỉ bằng nửa của ông thôi. Dư Kiên gật đầu, nói: -Như thế cũng được. Nếu ông thắng thì lấy căn tửu lâu của tôi, trái lại tôi thắng thì lấy căn tửu lâu của ông. Giá cả không thành vấn đề. Lão Đường cùng Lão Trịnh cũng thế. Hai ông có thể dùng tửu lâu của mình mà đặt, bất luận là bao nghiêu tiền. Chuyện đó không thành vấn đề đối với tôi. Trịnh Vĩnh tươi cười, đáp: -Tốt! Như vậy thì tôi theo! Dứt lời, Trịnh Vĩnh đẩy hết đám sầu còn lại ra giữa bàn. Lão Đường cũng tươi cười, đẩy hết sầu còn lại ra giữa bàn, nói: -Tôi cũng theo! Lý Quốc Thịnh mỉm cười, nói: -Tất nhiên tôi cũng theo! Dư Kiên nhìn Lý Quốc Thịnh hỏi: -Bài ông thế nào mà dám bắt hả? Lý Quốc Thịnh cười nhạt, đáp: -Mọi người đã bắt hết cả rồi! Ông nên lật tẩy cho mọi người xem đi chứ! Dư Kiên không cách nào từ chối được liền lật lá bài tẩy lên. Mọi người xúm lại xem. Thì ra là một lá 'Già', bài của Dư Kiên là Mùn Xẩu Xì, tức ba Xì và một đôi Già. Trịnh Vĩnh nở một nụ cười, nhìn Dư Kiên, nói: -Bài ông Dư Kiên lớn thật. Nhưng rất tiếc, tôi lại Tứ Quý! Dứt lời, Trịnh Vĩnh lật con bài tẩy, một lá 8 lên. Bài họ Trịnh 'Tứ Quý' với 4 con 8. Ông ta mặt mày tươi như hoa, thò tay định vơ đống sầu về. Lão Đường bỗng đưa tay ra ngăn lại, cười lớn, nói: -Xin lỗi ông Trịnh, tôi cũng Tứ Quý, nhưng 4 'Cẩu' thắng 4 ‘Bạt’! Và đến lượt Lão Đường mặt mày hớn hở định vơ đống sầu về. Nhưng Lý Quốc Thịnh đưa tay cản lại, nói: -Thật là một ván bài lớn 'có một không hai' trong lịch sử Xì Phé! Và Lý Quốc Thịnh tôi được hân hạnh là người may mắn hơn cả. Dứt lời, Lý Quốc Thịnh lật con bài tẩy lên. Mọi người xúm lại xem. Đó là lá bài ' Xì Cơ '. Tức ván bài của Lý Quốc Thịnh là 'Suốt Đồng Hoa' với: 10, J, Q, K và A, tất cả một nước Cơ. 'Danh chánh ngôn thuận', Lý Quốc Thịnh vơ tất cả đống sầu về chỗ mình, giọng cười vang dội cả căn phòng trước sự đau khổ tức tối của những kẻ thua bạc... Gọi người nhà lên, Lý Quốc Thịnh sai bảo: -Chiều nay làm tiệc thật lớn để tôi đãi các vị khách quý. Gọi hai gia nhân khác, Lý Quốc Thịnh nói: -A Minh và A Hưng. Hai anh sẽ có phần thưởng lớn sau. Giờ hãy truyền lời của tôi, thưởng cho tất cả các nhân viên mỗi người một tháng lương. Hai người gia nhân vâng dạ luôn miệng, nhận lệnh chủ nhân. Sau cùng, quay sang 3 'bại tướng' Dư Kiên, Trịnh Vĩnh và Lão Vương, Lý Quốc Thịnh giọng từ tốn, dõng dạc tuyên bố: -Lý Quốc Thịnh tôi xin mời 3 vị ở lại ăn tiệc chiều nay với gia đình chúng tôi. Xin mọi người đừng từ chối. Và họ Lý tôi không phải là người cạn tình cạn nghĩa đâu. Tôi không đành lòng chiếm đoạt tửu lâu của 3 vị một cách trắng trợn như thế được. Tôi xin mua lại 3 căn tửu lâu của các vị nửa giá được chăng? Tất cả các vị vẫn được hưởng 50% lợi tức tại tửu lâu của quý vị. Sau này tôi còn nhờ quý vị dạy bảo nhiều cho. Cả 3 người Dư Kiên, Trịnh Vĩnh và Lão Đường nghe nói vậy đành đổi buồn làm vui, lên tiếng khách sáo cám ơn Lý Quốc Thịnh liên hồi. Đây cũng là một niềm an ủi lớn cho cả 3 người. Mặc dù từ đây cả 3 sẽ không bao giờ đứng ngang hàng nổi với Lý Quốc Thịnh nữa, nhưng được họ Lý 'thi ân' cho lại số tiền trị giá bằng nửa tửu lâu của họ, cả 3 không đến nỗi phải sạt nghiệp mà 'nhảy lầu tự tử'. Và theo như lời nói của Lý Quốc Thịnh, hình như ông ta vẫn dùng 3 người làm 'chư hầu' cho ông ta, cho hưởng một nửa quyền lợi tại những tửu lâu họ vừa thua bạc cho họ Lý, tức là ai nấy vẫn còn được làm chủ 50% sản nghiệp (#16) của họ.
Chú thích:
(#1) Căn cứ theo 4 nước bài thứ tự: Cơ, Rô, Chuồn, Bích. (#2) Tạm dịch từ danh từ "Chinatown". (#3) Sầu: tiếng Anh là "chip", thường làm bằng nhựa hình tròn đủ màu. Khách chơi thường phải đổi tiền mặt để lấy sầu để đánh bài. (#4) Xì thẩu: tiếng lóng, ngụ ý chỉ những người giàu, có máu mặt người Trung Hoa. (#5) Quay: danh từ xì phé, có nghĩa là bỏ bài, không dám bỏ tiền theo. (#6) Bạt: hay "bát" cũng vậy, có nghĩa là số 8. (#7) Cẩu: hay "cửu", có nghĩa là số chín. Đừng lầm lẫn với "cẩu" là "chó". (#8) Một đôi 10 và đôi 8. (#9) Một đôi 10 và đôi 9. (#10) Còn gọi là "Sảnh" hoặc "Suốt", tức 5 cây theo thứ tự không cùng một nước. (#11) Tức 5 cây cùng một nước, không theo thứ tự. (#12) Tức 5 cây theo thứ tự, cùng một nước. Còn gọi là "Thùng Phá Sảnh" (phiên âm tiếng Quảng Đông), là ván bài lớn nhất của "Xì Phé" (Xì Tố hay Xì Tẩy). (#13) Còn gọi là "Cù Lủ", tức 3 con và một đôi. (#14) Tức "Bốn Con". (#15) Bài nhỏ dọa bài lớn (nhờ con tẩy chưa ai biết rõ) thì gọi là "tháu cáy". (#16) Sản nghiệp: tài sản và sự nghiệp. edited by mocdich on 3/8/2011
|
|
• permalink
|
3/12/2011 12:33:50 PM
 mocdich Administrator Posts: 280
|
KHÓI LỬA TRUNG THÔN Truyện trinh-thám 008; Tác-giả: Z-29
Chương 2:
-Ông Lý Quốc Thịnh, mời ngồi! Lý Quốc Thịnh kéo ghế ngồi đối diện với Trần Bưu, nhà tư bản giàu nhất Trung Thôn. Trần Bưu sai gia nhân rót nước mời khách. Được chừng hai tuần trà, Trần Bưu lên tiếng, nói: -Chúc mừng ông Lý! Nghe nói tất cả các cơ sở làm ăn của Dư Kiên, Trịnh Vĩnh và Lão Đường đã về cả tay ông. Từ giờ trở đi, có lẽ danh từ 'người giàu nhất Trung Thôn' phải nhường lại cho ông rồi đó. Lý Quốc Thịnh khẽ hớp một ngụm trà, cười nói: -Ông Trần nói quá lời! Làm sao tôi dám sánh với ông được. Trần Bưu mỉm cười, hớp một ngụm trà rồi từ tốn lên tiếng hỏi: -Vậy thì ông bằng lòng bán lại căn tửu lâu của ông cho tôi chứ? Lý Quốc Thịnh phá lên cười, đáp: -Tôi cũng muốn bán lại cho ông lắm. Nhưng ngặt nỗi nhà tôi con cái đông, lại phải nuôi nhiều người hầu, công nhân theo tôi bao nhiêu năm cũng không ít. Nếu tôi bán lại cho ông thì gia đình họ Lý chúng tôi tìm cách nào để sinh sống đây? Trần Bưu khẽ gật đầu, giọng quả quyết nói: -Tôi cũng biết ông sẽ nói như thế. Nhưng tôi vẫn giữ lời hứa, chịu mua với giá cao. Tùy ông quyết định. Lý Quốc Thịnh lắc đầu, dõng dạc nói: -Tôi không thể nào bán cho ông được. Trái lại tôi cần khuếch trương mua thêm một tửu lâu nữa mới đủ chi phí nuôi từng ấy miệng ăn. Nếu ông yêu quý bạn bè thì hãy để lại tửu lâu của ông cho tôi đi. Tôi hứa mua với giá cao. Trần Bưu trợn mắt nhìn Lý Quốc Thịnh ra chiều tức tối. Lý Quốc Thịnh cũng tỉnh bơ nhìn lại với cặp mắt như châm chọc. Trần Bưu gượng cười, nói: -Coi bộ chuyện này khó mà giải quyết được rồi. Lý Quốc Thịnh cười, 'đề nghị': -Cuối tuần này, nếu rảnh mời ông tới tôi chơi. Chúng ta hãy giải quyết với nhau bằng ít ván bài 'xì phé'. Ý ông thế nào? Trần Bưu suy nghĩ một lúc xong gật đầu, đáp: -Được! Tôi chiều ông. Thứ bảy này tôi sẽ tới. Lý Quốc Thịnh nghiêm nét mặt, trịnh trọng nói: -Một lời đã định! -Một lời đã định! Trần Bưu và Lý Quốc Thịnh sau đó vỗ tay nhau 3 lượt. Đây là một hình thức giao ước, giữ lời hứa rất thịnh hành của người Trung-Hoa. Tất cả danh dự của một người được gửi trọn vào 3 cái vỗ tay đó...
***
-Ông Trần thật đúng hẹn! Mời ngồi. -Tôi đã hứa ắt phải đến. Trần Bưu không khách sáo, kéo ghế ngồi đối diện với Lý Quốc Thịnh. Đàng sau Trần Bưu là hai gã đàn ông lực lưỡng, hình như là hai 'vệ sĩ' đi theo bảo vệ cho lão. Tên nào tên nấy mặt mày lạnh lùng, hung dữ, ai nhìn vào đều cảm thấy run sợ, không ít thì nhiều. Lý Quốc Thịnh gọi gia nhân sai: -Chúng bay mau lấy rượu ngon ra đây mời thượng khách của ta. Nhớ lấy thêm hai cái ly nữa để ta mời hai vị đại ca kia cùng uống chung cho vui. Một trong hai tên hộ vệ của Trần Bưu lạnh lùng, nói: -Cám ơn ông Lý. Chúng tôi không uống rượu trong giờ làm việc. Trần Bưu quay lại nói với hai gã: -A Đại và A Nhị (#1)! Ông Lý đã có lòng tốt mời rượu, chúng bây không được từ chối. Hai tên vệ sĩ nghe chủ nhân nói thế thì ra vẻ răm rắp vâng dạ luôn mồm. Trần Bưu cười ra vẻ đắc ý, nói: -A Đại và A Nhị của tôi có sức mạnh kinh hồn, võ nghệ lại cao cường, tài bắn súng cũng không đến nỗi tệ. Nhưng hai người này rất tốt, rất trung thành nên tôi coi họi như em tôi vậy. Biết Trần Bưu có ý dằn mặt mình, Lý Quốc Thịnh không nóng giận, cũng chẳng chút sợ sệt, chỉ lặng lẽ gật đầu, nói: -Chúc mừng ông Trần có được hai người tài giỏi và trung thành như vậy. Chẳng bù với tôi, nuôi gần cả trăm mạng mà chẳng có lấy được ai được như người của ông. Trần Bưu cũng hiểu rõ Lý Quốc Thịnh muốn cảnh cáo lại mình nên mới đem con số nhân lực lớn như vậy để phô trương lực lượng, thị oai lại với mình. Thầm nghĩ dù sao mình cũng đặt chân đến 'đất người', Trần Bưu cũng hơi chột dạ, nói: -Chúng ta là bạn bè quen biết lâu năm, không cần phải nói vòng vo làm gì cho dài dòng. Hãy cho tôi biết, giờ chúng ta giải quyết việc mua bán ra sao đây? Lý Quốc Thịnh cười, nói: -Thẳng thắn lắm! Ông Trần quả nhiên là người lúc nào cũng đáng được cho mọi người kính nể. Lý Quốc Thịnh vỗ tay mấy cái, lập tức có 6-7 gia nhân từ đâu đem đến nào rượu, nào ly tách chén đũa, một ít món nhắm, vài cỗ bài tây cùng với tiền sầu. Một cô gái có nhan sắc khá đẹp bước tới từ từ rót rượu ra từng ly một, dâng rượu trước mặt từng người trong khi một cô gái khác so đũa, bày chén bát. Ngoài ra cũng có hai người khác, mỗi người đem một chiếc ghế đến mời hai gã vệ sĩ của Trần Bưu ngồi. Chờ cho Trần Bưu gật đầu, hai gã vệ sĩ mới dám an tọa. Lý Quốc Thịnh mỉm cười, nâng ly uống trước một hớp (#2) rồi nói: -Xin mời tất cả. Dứt lời ông ta cụng ly với Trần Bưu, quay sang phía hai người vệ sĩ của họ Trần, lên tiếng mời: -Xin mời hai vị đại ca. Hai gã vệ sĩ của Trần Bưu kính cẩn nâng ly, cùng uống cạn. Lý Quốc Thịnh cười ha hả, cầm đũa lên gắp đồ ăn, nói: -Mời tất cả cầm đũa. Chúng ta cùng nhau đánh chén thôi. Trần Bưu không khách sáo cầm đũa lên cùng với Lý Quốc Thịnh đánh chén. Trong bữa ăn, Lý Quốc Thịnh chỉ nói những chuyện vui, tuyệt đối không nhắc gì đến chuyện 'tranh hùng' giữa hai người sắp xảy ra. Trần Bưu hết sức nóng ruột nhưng cũng phải chiều ý chủ nhân ăn uống no say, chờ đến khi nào Lý Quốc Thịnh muốn nói sẽ hay. Nửa tiếng đồng hồ sau, Lý Quốc Thịnh mới dõng dạc lên tiếng: -Ông Trần! Bây giờ chúng ta có thể đi thẳng vào vấn đề được chưa? Trần Bưu đáp: -Tôi đang chờ quyết định của ông. Lý Quốc Thịnh nói: -Chúng ta chơi xì tẩy nhé! Trần Bưu gật đầu: -Được! Lý Quốc Thịnh nói: -Chúng ta chơi văn nghệ, mỗi người có 10 triệu Mỹ Kim tiền sầu. Nếu tố hết thì sau đó có thể đặt thêm bất động sản, ít nhiều tùy ý. Trần Bưu lạnh lùng, đáp lời: -Đồng ý! Lý Quốc Thịnh cười, vỗ tay mấy cái. Một cô thiếu nữ trẻ đẹp đem đến một cỗ bài bằng nhựa mới toanh đặt xuống bàn rồi lễ phép cúi đầu chào chủ nhân và khách. Sau đó một cô khác lại đem đến ít sầu đặt trước mặt Lý Quốc Thịnh và Trần Bưu. Lý Quốc Thịnh mở hộp lấy bài ra, đưa cho Trần Bưu xem, nói: -Ông Trần xin xem xét bài cho kỹ lưỡng. Đây là bài mới lấy từ trong hộp ra, chưa từng bao giờ sử dụng qua. Trần Bưu xem bài cho qua lệ, gật đầu, nói: -Tốt lắm! Chúng ta bắt đầu thôi. Một nàng thiếu nữ tuyệt đẹp khác bước tới xóc bài, sau đó bỏ vào 'con cóc' (#3). Lý Quốc Thịnh đưa tay, nói: -Xin mời! Trần Bưu đưa tay rút bài lật lên một lá 'Xì Bích'. Lý Quốc Thịnh sau đó lật lên một lá '8 Cơ'. Hai người sau đó rút mỗi người một lá bài tẩy. Lý Quốc Thịnh nói: -Mời ông Trần đi tiền. Trần Bưu coi lại bài tẩy một lần rồi đặt sầu ra giữa bàn lên tiếng: -Nhẹ thôi! Một triệu Mỹ Kim. Lý Quốc Thịnh đếm sầu đẩy ra giữa bàn, nói: -Xin theo. Trần Bưu nặn cây bài một lúc rồi quăng xuống con 'Bồi Bích'. Lý Quốc Thịnh cùng lúc đó quăng xuống cây 'Già Rô'. Trần Bưu nói: -Già đi tiền. Lý Quốc Thịnh nghĩ ngợi vài giây, đốt một điếu xì-gà, đếm sầu đặt ra giữa bàn, nói: -Thêm 2 triệu Mỹ Kim. Trần Bưu cười, nói: -Trúng tẩy hả? Lý Quốc Thịnh nhún vai: -Có thể! Trần Bưu đếm sầu đẩy ra. Hai người tiếp tục rút bài. Lý Quốc Thịnh thảy xuống cây '9 chuồn' trong khi Trần Bưu thảy xuống cây 'Đầm Bích'. Trần Bưu cười, nói: -Có lý à! Cây nào tôi phải đánh mạnh. Thêm 5 triệu nữa! Lý Quốc Thịnh cười, đáp: -Bắt 5 triệu! Còn 2 triệu tôi đi nốt. Trần Bưu nhìn bài Lý Quốc Thịnh nói: -Giỏi lắm thì ông được phé Già thôi. Dĩ nhiên là bắt rồi! Hai người rút tiếp lá thứ 5. Người nào cũng nặn cây bài cả phút đồng hồ rồi mới quăng cây bài xuống. Trần Bưu cây 'Già Bích', còn Lý Quốc Thịnh cây '10 Cơ'. Lý Quốc Thịnh nhìn bài Trần Bưu, cười nói: -Mặt Suốt Đồng Hoa (#4) đi tiền. Trần Bưu cười, nói: -Bây giờ chúng ta đánh hết láng rồi. Có đặt là đặt bất động sản thôi. Lý Quốc Thịnh gật đầu: -Phải! Trần Bưu nói: -Ông thì giỏi lắm thì chỉ có đôi Già thôi. Trong khi đó, tôi có thể là Suốt Đồng Hoa, Đồng Hoa, hoặc là suốt. Hay thậm chí chỉ có một phé Xì hay một phé Già thì cũng đủ ăn ông rồi. Lý Quốc Thịnh cười, gật đầu: -Đúng vậy! Còn như nếu tôi có một đôi nhỏ hơn thì chỉ ăn được ông nếu tẩy ông là 7 Cơ, 7 Rô, 7 Chuồn; là 8 Rô, 8 Chuồn; hoặc 9 Cơ hay 9 Rô! Còn trường hợp tôi không có đôi nào thì ông chẳng cần phải lật tẩy lên. Trần Bưu đắc ý cười lớn, nói: -Phải! Phải! Tôi đem công ty thực phẩm bán sỉ cộng với tửu lâu của tôi ra đặt đổi lấy tửu lâu của ông cộng với tất cả bất động sản ông vừa thắng được của lão Dư, lão Đường và lão Trịnh! Ông Lý nghĩ sao? Mặt Lý Quốc Thịnh tỉnh như không, lẳng lơ nói: -Đồng ý! Xin ông cứ đặt! Bảo tên hộ vệ đưa cho mình cái va-li màu đen, Trần Bưu rút ra một sấp giấy tờ, quăng vào giữa bàn, nói: -Đây là tất cả các văn bản, hồ sơ của công ty tôi. Nếu cần, ông cứ xem lại cho cẩn thận. Lý Quốc Thịnh liếc mắt nhìn qua sấp giấy tờ giữa bàn, sau đó cũng sai một nàng hầu đi lấy ra một cái va-li đen đem đến. Ông ta cũng lấy ra một sấp giấy tờ đưa cho Trần Bưu xem. Trần Bưu khẽ xem qua một lượt rồi gật đầu, đưa trả lại cho khổ chủ. Lý Quốc Thịnh để sấp giấy tờ lên bàn, tiếp tục ngồi nặn óc suy nghĩ. Trần Bưu với gương mặt bình tĩnh, rót rượu uống vài hớp, nói: -Ông Lý cứ từ từ mà suy nghĩ, không cần phải vội vã. Đây là cây bài định mệnh. -Đúng thế! Xin đa tạ! Lý Quốc Thịnh cũng rót rượu liên miên, uống không ngừng. Vừa uống vừa suy nghĩ nát óc. Thỉnh thoảng họ Lý ngước mặt quan sát sắc diện của đối thủ dò xét. Gương mặt Trần Bưu vẫn lạnh lùng, không tỏ một dấu hiệu nào khác thường. Nửa giờ trôi qua, Lý Quốc Thịnh cũng chưa có một quyết định nào rõ rệt, chưa dám bắt, mà cũng không bỏ. Lý Quốc Thịnh uống hết gần một chai rượu mạnh, khẽ cười nhạt, nói: -Với tôi, cây bài này là 'cửu tử nhất sinh' (#5)! Vẻ mặt Trần Bưu vẫn lạnh lùng, không tỏ một thái độ nào cả. Bất thình lình, Lý Quốc Thịnh cầm sấp giấy tờ quăng ra giữa bàn, lớn tiếng nói: -Bắt! Trần Bưu cười, nói: -Nếu ông muốn rút tiền lại thì tôi cho ông một cơ hội đó! Lý Quốc Thịnh mỉm cười, lắc đầu, nói: -Xe bảo tiêu đã ra khỏi cổng thì chỉ có tiến chứ không thể nào lùi được. Trần Bưu dõng dạc từng tiếng: -Chắc chưa? Lý Quốc Thịnh đáp và cũng như hỏi lại: -Nếu không chắc thì sao tôi lại đặt hết gia sản của tôi? Trần Bưu chưa kịp đáp lời thì Lý Quốc Thịnh đã nói tiếp: -Tiền đã đặt, yêu cầu ông Trần lật tẩy lên cho coi thôi! Trần Bưu lặng lẽ lật con bài tẩy lên. Đó là cay bài '7 Chuồn'. Lý Quốc Thịnh nở một nụ cười, nói: -Xin lỗi ông Trần. Ván này tôi được may mắn thắng. Dứt lời, Lý Quốc Thịnh lật lên lá bài 8 Chuồn, đoạn vơ hết đống sầu và tất cả giấy tờ về. Ván bài thật đơn giản: phé 8 thắng Mậu Thầu (#6). Trần Bưu tái hẳn lại, tưởng chừng như mặt cắt không còn lấy được giọt máu, không nói năng được một lời nào. Quay sang đám gia nhân, Lý Quốc Thịnh vui vẻ nói: -Tất cả chuẩn bị đại tiệc đãi khách. Thưởng cho tất cả mỗi người hai tháng lương.
Chú thích:
(#1) A Đại và A Nhị: "thằng Cả và thằng Hai". (#2) Đây là một phong tục của người Trung Hoa. Khi chủ nhân uống trước không có nghĩa là tỏ ra coi thường khách, mà trái lại chính là để tỏ lòng ngay thẳng, muốn nói rằng rượu không có thuốc độc, có thể uống được an toàn. (#3) Con cóc: hộp gỗ, có nắp đậy lại để rút bài, mục đích không ai trông thấy được bài, để ngăn ngừa không cho ai 'biết dấu bài'. (#4) Suốt Đồng Hoa: Thùng phá sảnh. (#5) Cửu tử nhất sinh: 9 phần chết, 1 phần sống. (#6) Mậu Thầu: ván bài nhỏ nhất của Xì Phé, tức chẳng có gì cả, chỉ căn cứ theo thứ tự các quân bài lớn đến nhỏ nếu đụng bài Mậu Thầu khác.
|
|
• permalink
|
3/19/2011 5:37:52 PM
 mocdich Administrator Posts: 280
|
KHÓI LỬA TRUNG THÔN Truyện trinh-thám 008; Tác-giả: Z-29
Chương 3:
Trung-Thôn tưng bừng náo nhiệt đón tiếp một 'tân đại phú gia' giàu có nhất, ông Lý Quốc Thịnh. Giờ đây, ông đã làm chủ gần hết các cơ sở làm ăn lớn tại vùng này sau khi tiếp quản những cơ sở làm ăn của những 'bại tướng' dưới tay ông ta. Tửu lâu của Lý Quốc Thịnh mở rộng ăn mừng, đãi khách liên tiếp 3 ngày. Các chủ tiệm, chủ các cơ sở làm ăn ở Trung-Thôn cũng như các vùng lân cận đều đến chúc mừng, mang theo tặng phẩm nhiều không biết đường nào mà kể. Ai nấy không ít thì nhiều, trong lòng đều muốn mua chút cảm tình với Lý Quốc Thịnh để dễ bề làm ăn trong tương lai, đồng thời gián tiếp chịu 'chắp tay xưng thần' với 'Lý lão bang'. Tóm lại, Lý Quốc Thịnh đã chính thức 'lên ngôi' tại Trung-Thôn. Chiều hôm ấy, khi Lý Quốc Thịnh đang ngồi một mình 'độc ẩm' (#1), bỗng có người mang thiệp vào, thưa: -Ông chủ! Ông Trần Bưu cho người gửi thiệp cho ông. Lý Quốc Thịnh gật đầu, nói: -Tốt lắm! Xé phong bì ra xem, Lý Quốc Thịnh cười, nói với thiếu nữa đứng hầu rượu: -Mau mời ông Mẫn anh tôi và ông Gia em tôi lên đây cho tôi bàn chuyện. Nàng thiếu nữ tuân lệnh bước ra ngoài. Chừng 10 phút sau, hai người đàn ông tuổi trung niên bước vào. Lý Quốc Thịnh đứng dậy, tươi tỉnh, nói: -Anh Mẫn và chú Gia, mời ngồi. Hai người đàn ông, Lý Mẫn và Lý Gia kéo ghế ngồi. Lý Quốc Thịnh đưa thiệp cho cả hai xem, nói: -Ông Trần Bưu mời Thứ Bảy tới nhà ông ta ăn tiệc. Hai người nghĩ sao? Lý Mẫn suy nghĩ một hồi rồi lên tiếng: -Theo anh thấy thì chú không nên đến. Lão Trần bị thua chú đến sạt nghiệp ắt hẳn có ý định trả thù chứ chẳng phải đơn giản đâu. Lý Quốc Thịnh khẽ gật đầu. Quay qua Lý Gia, người em trai của mình, nhà đại phú gia hỏi: -Còn chú? Theo chú thì sao? Ông Gia khẽ gật đầu một cái, đáp: -Theo em thì người ta có lòng tốt, anh cứ đi thôi chứ việc gì phải ngại ngùng! Lý Quốc Thịnh cũng gật đầu, ngồi suy nghĩ. Lý Mẫn cau mày, nói: -Không được! Như thế mạo hiểm quá. Chú ở ngoài ánh sáng, còn Trần Bưu trong bóng tối, ngộ nhỡ có mệnh hệ nào thì làm sao? Lý Mẫn và Lý Gia sau đó lời qua tiếng lại, không ai đồng ý với ai. Sau cùng Lý Quốc Thịnh phải lên tiếng can ngăn: -Anh Mẫn và chú Gia đừng cãi nhau làm gì nữa. Lý Quốc Thịnh đã có chủ trương. -Chú có chủ trương gì? -Nhị ca (#2) định thế nào? Lý Quốc Thịnh gật gù, nói: -Có một người có thể nhờ cậy được chuyện này. Nếu anh ta chịu giúp thì hay vô cùng. Lý Mẫn và Lý Gia cùng thắc mắc, lên tiếng hỏi: -Ai vậy? Lý Quốc Thịnh đáp, đồng thời hỏi lại: -Đó là thám tử 008 Văn-Lang. Hai người đã từng nghe tiếng anh ta chưa? Lý Mẫn hỏi: -Có phải nhà thám tử nổi tiếng người Nhật gốc Việt đó phải không? Nếu được người đó đồng ý giúp thì mọi việc kể như an toàn. Lý Gia nói: -Nếu nhị ca mời được người đó cùng đi dự tiệc chung thì thật không có gì phải lo cả. Lý Quốc Thịnh cười, nói: -Như vậy thì chúng ta cứ quyết định như thế đi. Suy nghĩ thêm một hồi, Lý Quốc Thịnh lại nói tiếp: -Nhưng anh Mẫn và chú Gia có biết tại sao chúng ta phải nhờ đến thám tử Văn-Lang chuyến này không? -Vì sao? Lý Quốc Thịnh rút trong người ra một mẩu giấy xếp làm tư, cẩn thận mở ra. Lý Mẫn cùng Lý Gia cùng xem chung. Bên trong được viết bằng Trung-văn (#3), đại ý như sau:
Gửi ông Lý Quốc Thịnh,
Lòng tham của ông thật là vô đáy. Ông đã làm chủ không biếy bao nhiêu là cơ sở, tiền vào như nước, giàu nứt đổ vách, cớ sao còn tham lam chiếm đoạt tài sản của những người khác? Tài sản qúy thật, nhưng chắc không quý bằng tánh mạng con người phải không 'Lý lão bang'? Cho dù ông có bao nhiêu tỷ đi chăng nữa, nhưng nếu ông không còn sống để mà hưởng thì phỏng có ích gì phải không? Mong ông hãy tích đức, trao trả tài sản lại cho những người bị ông chiếm đoạt. Được như thế, trời có đức hiếu sinh, sẽ ban cho ông tuổi thọ sống lâu dài để vui hưởng giàu sang phú quý. Chào ông.
Thiết Diện Diêm Vương
Xem xong, Lý Mẫn tỏ vẻ giận dữ, lên tiếng: -Tại đám người kia thua bạc chứ có phải ai chiếm đoạt đâu? Kẻ nào viết lá thư này thật là không biết điều một chút nào cả! Mà chẳng hiểu hắn là ai mà lại nặc danh là 'Thiết Diện Diêm Vương'? Không biết có phải là lão Trần Bưu hay là mấy người thua bạc nhị đệ (#4) hay không? Hay là lũ đàn em của lão Trần hay mấy người kia do chủ nhân xúi giục viết thư dằn mặt? Lý Gia nói thêm: -Kẻ nào dám tự xưng là 'Thiết Diện Diêm Vương' hẳn có ý hăm dọa giết người chứ chẳng phải chơi. Lý Quốc Thịnh cười lớn, gật đầu, nói: -Thì do đó chúng ta mới phải cần đến thám tử Văn-Lang giải quyết hộ! Lý Mẫn nói: -Mà chú có chắc Văn-Lang chịu ra tay giúp không mới được? Nghe đâu người đó không phải dễ mời đâu đấy! Lý Gia cũng thêm lời: -Em cũng nghe họ nói như vậy đấy. Lý Quốc Thịnh khẽ nhếch môi, nói: -Anh Mẫn và chú Gia yên chí. Với quyền lợi của Lý Quốc Thịnh đề nghị cho hưởng, không ai có thể từ chối được cả.
***
Văn-Lang đang ngồi nghỉ mệt uống cà-phê thì cô thư ký bước vào nói: -Ông Văn-Lang! Có ông đại phú gia (#5) Lý Quốc Thịnh muốn được gặp ông. Văn-Lang gật đầu: -Cứ mời ông ta lên. Không đầy một phút sau, 'Lý lão bang' đã xuất hiện trước mặt Văn-Lang. Cùng đi với ông ta là hai nàng thiếu nữ tuyệt đẹp, tay mỗi người cầm một chiếc va-li đen. Văn-Lang khẽ nở một nụ cười thân thiện với mọi người, đứng dậy bắt tay Lý Quốc Thịnh, nói: -Mời ông Lý ngồi. Sau đó, tự tay Văn-Lang đi lấy nước mời mọi người. Ông Lý Quốc Thịnh khẽ đảo mắt nhìn hai thiếu nữ. Cả hai nàng cùng đặt va-li đen lên bàn Văn-Lang nói: -Ông Lý, chủ nhân chúng tôi có chút quà mọn, mong ông thám tử nhận cho, đừng từ chối mà ông ấy buồn. Văn-Lang bỗng cau mày. Chàng chẳng buồn chú ý đến hai cái va-li, chỉ lạnh lùng lên tiếng: -Ông Lý cần gì xin cứ nói. Nếu là chuyện phải, tôi sẽ chẳng từ nan giúp ông. Nhưng nếu là chuyện phi nhân thì cho dù với giá nào tôi cũng chẳng thèm đâu! Xin ông thu hồi lại hai cái va-li này! Lý Quốc Thịnh gượng cười, nói: -Đây chỉ là chút ít gọi là tỏ lòng ngưỡng mộ của tôi đối với ông thôi chứ không phải có ít lung lạc hay mua chuộc ông đâu, xin đừng hiểu lầm. Có đời nào tôi lại dám bất kính đến như thế! Hơn nữa, nếu không làm chuyện tốt thì thôi chứ có bao giờ lại đi làm chuyện phi nhân bao giờ? Xin ông Văn-Lang đừng nghi ngờ. Lý Quốc Thịnh lại đưa mắt nhìn hai thiếu nữ xinh đẹp. Hai nàng sau đó liền mở va-li ra. Bên trong va-li nào đầy rẫy những giấy bạc 100 đô-la. Văn-Lang lấy tay đóng hai chiếc va-li lại, giọng có vẻ không bằng lòng: -Ông Lý! Tôi đã nói quá rõ ràng! Xin ông thu hồi lại hai cái va-li này ngay, nếu không thì tôi phải tiễn khách (#6) thôi! Lý Quốc Thịnh nghe nói hốt hoảng, xua tay: -Xin ông Văn-Lang đừng giận. Tôi xin nói ngay đây. Ra lệnh cho hai nàng thiếu nữ thu lại hai cái va-li, Lý Quốc Thịnh lấy ra một bức thư xếp làm tư ở trong người ra, đưa cho Văn-Lang, nói: -Tôi biết ông đọc được Trung-văn. Xin ông hãy xem thử lá thư nặc danh này. Văn-Lang nhận lá thư, đọc qua mấy lượt rồi lên tiếng hỏi: -Ông muốn tôi điều tra xem kẻ nào viết lá thư nặc danh này phải không? Lý Quốc Thịnh gật đầu, đáp: -Không những thế, mong ông cùng đi chung dự tiệc với tôi tại nhà ông Trần Bưu vào Thứ Bảy này. Văn-Lang ngạc nhiên hỏi: -Tại sao? Lý Quốc Thịnh lại lấy tấm thiệp mời của Trần Bưu gửi đưa cho Văn-Lang. Thám tử 008 xem qua tấm thiệp khẽ gật đầu, nói: -Xin ông kể rõ những chuyện gần đây xảy ra tại Trung-Thôn, cùng với những ân oán của ông đối với những nhân vật tại đó như thế nào. Phải biết rõ đầu đuôi gốc ngọn thì mới điều tra được chứ? Lý Quốc Thịnh liền đem tất cả mọi chuyện kể lại cho Văn-Lang từ đầu đến cuối về những ván bài xì phé định mệnh đem lại may mắn, sự nghiệp to tát cho ông ta như thế nào, cho đến lúc ông nhận được lá thư nặc danh ý hăm dọa, và sau cùng là nhận được tấm thiệp mời của Trần Bưu gửi đến... Lý Quốc Thịnh kể xong liền lên tiếng: -Thú thật, tôi lo ngại cho bản thân mình thì ít, nhưng lo ngại cho vợ con, cho Lý Mẫn anh tôi, và Lý Gia em tôi thì nhiều. Tôi đã giao cho hai người làm chủ một căn tửu lâu lớn tại Trung-Thôn. E rằng người 'bại tướng' của tôi sẽ nhắm vào họ trước để tỉa bớt vây cánh của tôi rồi sau đó mới thanh toán tới tôi. Văn-Lang chưa kịp lên tiếng, Lý Quốc Thịnh đã nói tiếp: -Tôi rất thương anh em tôi, có thể nói còn hơn cả vợ con. Họ cũng thương tôi vô cùng, hơn cả vợ con họ nữa. Dù sao thì chúng tôi vẫn tôn thờ câu 'huynh đệ vi thủ túc, thê nhi như y phục' (#7). Văn-Lang hỏi: -Hẳn anh em ông cũng thành công trong cuộc sống lắm phải không? Lý Quốc Thịnh đáp: -Có thể nói như vậy. Tuy nhiên, tôi là người may mắn hơn. Thấy họ đi làm cho người ta, lương bổng lại chẳng được bao nhiêu thành thử tôi gọi họ về làm với tôi cả gần 20 năm nay rồi. Ngoài anh em tôi ra, ngay cả những người làm của tôi cũng thế, tôi không bỏ người nào cả, trái lại còn luôn luôn giúp đỡ họ và gia đình họ nữa. Văn-Lang gật đầu, khen ngợi: -Ông thật là người giàu có lòng nhân từ hiếm có. Thói đời thường là 'thấy lợi quên nghĩa', hễ có chút tiền tài là bỏ hết thân nhân bạn bè chứ không tìm cách giúp đỡ ai bao giờ đâu. Lý Quốc Thịnh hãnh diện, nói: -Tôi dù chẳng ra gì nhưng không bao giờ học theo cái thói đời đen bạc đó đâu! Nếu biết rõ tôi nhiều hơn, ông sẽ hiểu. Văn-Lang cười, nói: -Tôi cũng rất muốn có cơ hội hiểu ông thêm. Nhưng bây giờ trở lại chuyện chính. Thứ Sáu này tôi phải đi công tác tới Thứ Hai mới về nên không thể nào đi dự tiệc tại nhà ông Trần Bưu cùng với ông và anh em ông đâu. Nhưng tôi hứa sẽ xếp đặt trước mọi việc, sẽ cho người đi theo bảo vệ ông và anh em ông, yên chí! Chừng nào tôi về thì sẽ bắt tay ngay vào việc, giúp ông điều tra kẻ viết lá thư nặc danh với những lời lẽ hăm dọa kia. Lý Quốc Thịnh lộ vẻ vui mừng, nói: -Thế thì tốt quá rồi! Chỉ tiếc là ông không có mặt tại đó Thứ Bảy này thôi. Mà này, ông giúp tôi mà không chịu nhận gì cả thì tôi thật ái ngại vô cùng đó! Văn-Lang cả cười, nói: -Ông yên tâm! Nếu làm được việc và xong việc, lúc đó tôi sẽ đòi thù lao sau cũng chưa muộn mà! Và lúc đó xin ông giữ lời nghe chưa! Lý Quốc Thịnh lộ vẻ vui mừng, nói: -Phải, phải! Nếu lúc đó ông có cần gì thì chỉ 'ra lệnh' cho Lý Quốc Thịnh này mà thôi! Ngay cả trường hợp ông có muốn lấy mặt trăng trên trời xuống thì tôi cũng phải bắt đầu làm thang mà thôi! Văn-Lang cười, lắc đầu, nói: -Tôi không bao giờ có yêu sách rắc rối như vậy cả. Đơn giản lắm, thù lao của tôi là chỉ mong trong tương lai nếu có ghé lại tửu lâu ông ăn thì xin ông nhẹ tay cho, đừng 'chém' nặng tay quá thôi! Lý Quốc Thịnh phá lên cười: -Tưởng chuyện gì! Tôi hứa sẽ còn làm nhiều hơn thế nhiều! Văn-Lang nói: -Nhưng tôi chỉ cần thế thôi chứ không cần gì hơn cả!
Chú thích:
(#1) Độc ẩm: uống rượu một mình. (#2) Nhị ca: anh hai. (#3) Trung-văn: tiếng Trung-Quốc. (#4) Nhị đệ: em thứ hai. (#5) Đại phú gia: hay ‘đại phú ông’, ám chỉ người giàu có. Ngày nay phần đông dùng danh từ ‘đại gia’ để ám chỉ người giàu có, nhưng nói thế là sai, vì ‘đại gia’ thật sự có nghĩa là gia đình lớn, có tiếng đạo đức (đại gia giáo). (#6) Tiễn khách: tiếng dùng tế nhị của người Trung-Hoa khi muốn "đuổi khách". (#7) Huynh đệ vi thủ túc, thê nhi như y phục: anh em là tay chân, vợ con như áo quần.
|
|
• permalink
|
8/9/2011 9:36:48 PM
 mocdich Administrator Posts: 280
|
KHÓI LỬA TRUNG THÔN Truyện Trinh Thám; Tác giả: Z-29
Chương 4:
Lý Quốc Thịnh thu dọn chiếc bàn giấy lại cho gọn ghẽ, sau đó cất tiếng gọi: -Ngọc Liên! Cô báo cho ông Mẫn và ông Gia chuẩn bị trước là vừa. Khoảng 5 giờ đồng hồ sau chúng ta lên đường. Mấy tiếng đồng hồ coi vậy chứ đi qua lẹ lắm. Nếu cứ tà tà thì e không kịp đâu. -Vâng! Xin ông chủ đừng lo! Cô gái tên Ngọc Liên từ đâu bước ra, cúi đầu chào Lý Quốc Thịnh. Sau đó, nàng đi vội ra ngoài. Mấy phút sau cô ta trở lại, tủm tỉm cười, báo tin: -Thưa ông chủ, tôi đã báo tin cho hai ông kia xong rồi! Lý Quốc Thịnh gật đầu tỏ vẻ hài lòng. Sau đó, ông ta khẽ nắm tay cô gái tên Ngọc Liên, khen ngợi: -'Em' giỏi lắm! Vừa đổi cách xưng hô xong, Lý Quốc Thịnh thuận tay kéo luôn Ngọc Liên vào trong lòng, âu yếm hôn lên má nàng một cái. Cô gái tên Ngọc Liên tỏ vẻ e thẹn, nói: -Ông chủ đừng làm vậy mà! Lỡ người ta trông thấy thì kỳ lắm! Ngọc Liên này biết nói năng làm sao với ai đây! Nhất là bà chủ mà biết được thì có phải là chết em không! Lý Quốc Thịnh cười, nói: -Người ta thấy thì đã sao nào? Thử hỏi ai dám nói năng gì hay làm gì em chứ? Lý Quốc Thịnh này đã chết đâu mà em phải lo? Anh thách con mụ vợ của anh dám làm gì em đó! Chẳng lẽ Lý Quốc Thịnh này không đủ sức bảo vệ cho em sao hả? Này, nói cho biết mà vui mừng! Anh đã sang tên ngôi biệt thự ở đường L... cho em rồi, có luật sư chứng cho đâu đó đàng hoàng, danh chánh ngôn thuận. Rút trong người ra mấy tấm giấy đưa cho Ngọc Liên, Lý Quốc Thịnh nói: -Đây là văn tự khế ước cùng với giấy chứng nhận luật sư vừa làm xong, em mau cất lấy cho kỹ. Đồng thời, anh cũng mở cho em một trương mục với số tiền tượng trưng 100000 đô-la cùng với 3 triệu đô-la tiền công khố phiếu (#1). Em có ăn xài một đời cũng không hết nữa. Vả lại, có hết thì anh lại tiếp tế cho đầy thôi. Ngọc Liên nở một nụ cười sung sướng, nói: -Đa tạ! Ông chủ thật là chu đáo quá! Lý Quốc Thịnh bỗng nhăn mặt, nói: -Em gọi anh là gì đó? Ngọc Liên bá lấy cổ Lý Quốc Thịnh, hôn ông ta một cái, nói: -Em xin lỗi! Anh yêu... Ngọc Liên kéo hai tiếng 'anh yêu' thật dài. Lý Quốc Thịnh đẹp lòng, khoái chí, cười lên ha hả. Ông ta ôm cứng Ngọc Liên vào trong lòng hôn lấy hôn để. Dùng tay khẽ cởi từng khuy áo ngực của Ngọc Liên ra, Lý Quốc Thịnh láy mắt, nói: -'Đêm xuân một khắc ngàn vàng'. Chúng ta đừng nên bỏ phí. Cũng còn sớm lắm em... Ngọc Liên đôi mắt mơ màng, ngoan ngoãn nằm gọn trong vòng tay Lý Quốc Thịnh, để mặc ông ta muốn làm gì thì làm. Lý Quốc Thịnh sau đó bế nàng lên, đem vào phòng ngủ của mình gần đó. Sau đó, hai bóng người, một nam một nữ quấn chặt lấy nhau như hình với bóng trên giường... Những tiếng cười khúc khích, những tiếng rên nhè nhẹ nổi lên như đôi bên đang tận hưởng những phút say sưa của ái tình...
*** Ngọc Liên tay bưng bát sâm thang nóng hổi đang bốc khói nghi ngút. Vừa ra khỏi nhà bếp, nàng chạm mặt với vợ Lý Quốc Thịnh. Ngọc Liên có vẻ không được tự nhiên lắm, nhưng cũng lễ phép, cúi đầu chào hỏi: -Chào bà chủ! Bà chủ khỏe chứ? Bà Lý cau mặt, nhìn chén sâm thang trên tay Ngọc Liên, hỏi: -Không dám, chào cô! Tôi vẫn còn sống dù chỉ thoi thóp. Mà này, cô đem sâm thang đó cho ai vậy? Bà Lý lạnh lùng hỏi: -Thưa, cho ông chủ dùng ạ. Vợ Lý Quốc Thịnh cười mỉa, giọng như 'móc họng': -Cô thật là khéo ăn khéo ở! Chả trách ông ấy cưng chiều cô quá chừng. Đường tiến thân của cô chắc khó ai lường nổi. Dứt lời, bà Lý bỏ đi thẳng một mạch, không thèm quay đầu lại. Ngọc Liên cũng quay đầu đi đến trước một căn phòng lớn, mở cửa bước vào. Bước đến bên giường người đàn ông đang nằm nghỉ, Ngọc Liên dịu dàng nói: -Hãy ngồi dậy dùng chút sâm, anh yêu! Lý Quốc Thịnh bật mình ngồi dậy. Ngọc Liên đang cầm một chén sâm thang nóng hổi nhìn ông ta cười tình tứ. Lý Quốc Thịnh mỉm cười, đưa tay đỡ lấy chén sâm thang, từ từ uống. Lý Quốc Thịnh gật đầu, khen ngợi: -Sâm thang em nấu khéo quá. Nhưng đức hạnh nết na của em mới thật là quý. Anh thật tu mấy kiếp mới có được một người như em. Ngọc Liên nói: -Xin đừng nói thế! Được phục dịch anh là niềm vui sướng của em mà. Lý Quốc Thịnh uống xong bát sâm thang liền lên tiếng, nói: -Bắt đầu từ ngày mai, em dọn tới phòng này ở với anh đi. Ngọc Liên tỏ vẻ ngại ngùng, nói: -Như thế sao được anh? Thế còn vợ anh thì sao? Lý Quốc Thịnh cười, đáp: -Vợ anh có phòng riêng của mụ ấy. Đã mấy tháng rồi, anh đâu có ở chung phòng với mụ ấy nữa. Ngọc Liên ngạc nhiên hỏi: -Sao vậy anh? Lý Quốc Thịnh đáp: -Mụ ấy thật là 'kỳ đà cản mũi', luôn luôn xen vào chuyện của anh khiến anh bực mình hết chỗ nói. Vì vậy anh mới tức giận cho mụ ấy xéo đi nơi khác để cho mình được yên thân. Khẽ vuốt ve mái tóc của Ngọc Liên, Lý Quốc Thịnh nói tiếp: -Em cứ yên tâm. Có trời bảo mụ ấy cũng không dám nói gì hay làm gì em đâu. Nếu mụ ấy mà lộn xộn thì anh sẽ đuổi đi luôn cho biết đời! Ngọc Liên cười, 'trách yêu': -Sao anh đành nhẫn tâm với vợ anh như thế? Lý Quốc Thịnh khẽ 'nựng' Ngọc Liên một cái, đắc ý, nói: -Miễn sao anh không nhẫn tâm với em thôi là được, có phải không cưng? Mà chính cưng đây mới xứng đáng là vợ anh kia mà. Ngọc Liên rỉ tai Lý Quốc Thịnh nói nhỏ vài câu. Lý Quốc Thịnh sa xầm nét mặt, giọng giận dữ, nói: -Con mụ này thật là lộng hành quá cỡ rồi! Đã vậy thì ngay chiều nay anh sẽ đuổi mụ ra khỏi chỗ này, cho về ở chung với mấy mụ quản gia già cho xong! Ngọc Liên cười tủm tỉm sung sướng. Lý Quốc Thịnh ôm người đẹp vào lòng hôn lấy hôn để...
***
-Chào ông Trần! -Chào ông Dư, xin mời! -Ông Trần khỏe không? -Cám ơn ông Trịnh, tôi vẫn bình thường. Còn ông khỏe chứ? -Ông Trần, thật là hân hạnh gặp lại ông! -Ồ, lão Đường! Hay quá! Ông cũng đến nữa! Trần Bưu niềm nở, đón chào từng người khách một. Sau đó, họ Trần mời tất cả vào phòng khách ngồi, sai gia nhân đem nước, bánh trái lên đãi khách. Sau một lúc chuyện trò thân mật, Trần Bưu trịnh trọng lên tiếng: -Trần Bưu được tất cả quý vị thương và hưởng ứng nên mới không quản nhọc nhằn, bỏ thì giờ quý báu đến đây hôm nay. Như tất cả đã biết, chúng ta không ít thì nhiều, đều là nạn nhân của Lý Quốc Thịnh. Những ngày sắp tới, họ Lý sẽ độc quyền, nắm trọn ngành thương mại ở Trung Thôn trong khi chúng ta phải khuất thân thủ phận dưới bóng của y. Vì vậy, mục đích của buổi họp hôm nay là để tìm một giải pháp nào ngăn chặn sự độc tôn của họ Lý thì chúng ta mới có đường sống, con cháu chúng ta mới có tương lai thay vì phải lệ thuộc hoàn toàn dưới tay họ Lý tham lam kia. Vậy vị nào có cao kiến gì xin cứ cho biết để chúng ta cùng nhau thảo luận. Từng tràng pháo tay hoan hô vang lên thật nồng nhiệt. Lão Đường sau đó lên tiếng: -Chúng tôi tới đây hôm nay hoàn toàn vì ông Trần. Vậy cần gì xin ông cứ dạy bảo cho tất cả mọi người chứ đừng khách sáo e ngại gì cả. Ông mới thật sự là người đáng mặt làm thủ lãnh của Trung-Thôn này như tất cả được biết từ bao nhiêu năm qua. 'Nhất thanh vạn ứng' (#7), tiếng lão Đường vừa dứt, từng tràng pháo tay lại nổi lên sau đó. Trần Bưu trong lòng hết sức sung sướng, dùng lời lẽ khiêm nhường đáp lại, rồi mới dõng dạc lên tiếng: -Hôm nay tôi có mời Lý Quốc Thịnh đến đây. Lúc đó, chúng ta cùng nhau lên tiếng từng người một, đòi y ít nhất phải chia sẻ thị trường cũng như quyền hành chứ không được cậy thế hoành hành. Và chúng ta cũng đừng quên nhắc nhở họ Lý kia rằng 'tiên lễ hậu binh' (#3). Cho dù y có 3 đầu 6 tay đi chăng nữa nhưng cũng không thể nào cự nổi nếu chúng ta đồng lòng, đoàn kết lại với nhau. Dư Kiên lên tiếng: -Phải! Với lực lượng của chúng ta cũng còn dư sức một phen sống mái với Lý Quốc Thịnh nếu phải đi đến chỗ 'dụng võ'. Trịnh Vĩnh nãy giờ im lặng, giờ đây mới có dịp lên tiếng: -Dù sao thì chúng ta cũng nên tránh tối đa những chuyện đụng độ đổ máu vẫn hơn. Nên nhớ, dù sao tại đất khách quê người, chúng ta chỉ là một đám dân tộc thiểu số dưới mắt dân bản xứ. Trần Bưu khẽ nhăn mặt, nói: -Ông Trịnh có cao kiến gì xin cho tất cả mọi người cùng nghe. Trịnh Vĩnh nói: -Theo tôi thấy thì sự thật Lý Quốc Thịnh cũng chưa phải là hạng 'cạn tầu ráo máng', bằng chứng là sau khi thắng hết tài sản của tôi, của ông Dư và của lão Đường, họ Lý vẫn hứa cho cả 3 người hưởng 50% hoa lợi của cơ sở cũ chứ không nuốt trọn một mình. Nếu ông Lý giữa được lời hứa thì cũng xứng đáng làm lãnh tụ của Trung-Thôn chúng ta lắm chứ! Có gì mà phải bàn kế chống đối, xem ông ta là kẻ tử thù như thế? Một người trong đám đông lên tiếng: -Ông Trịnh! Chỉ vì ông được họ Lý ra chút 'ơn mưa móc' cho nên ông cam tâm uốn gối trước y có phải không? Không lẽ ông quên rằng ông Trần đã bao năm lãnh đạo Trung-Thôn chúng ta, nâng cao ngành thương mại để chúng ta an cư lạc nghiệp hay sao? Giờ họ Lý tham lam, đầy đã tâm, đáng lý ra ông phải hợp lực với tất cả chống đối y mới phải chứ tại sao còn giở giọng bênh vực cho hắn hả? Mai sau khi họ Lý thống trị Trung-Thôn này rồi thì lúc đó ông có hối hận cũng muộn rồi! Khi để cho hổ mọc đầy đủ nanh vuốt thì còn trừ nổi cách nào? Người nọ vừa dứt lời, tiếng vỗ tay lại vang lên ầm ĩ. Những lời bàn tán xôn xao sau đó lại xầm xì, không đâu vào đâu cả. Trần Bưu thấy vậy liền ra dấu cho mọi người im lặng, nói: -Ông Trịnh muốn hòa hoãn với Lý Quốc Thịnh là quyền của ông, không ai ép buộc cả. Nhưng xin ông hãy vì đại nghĩa thay vì nghĩ đến quyền lợi cá nhân không thôi. Dư Kiên cũng xen lời bàn thêm: -Ông Trần nói rất phải. Chẳng qua Lý Quốc Thịnh muốn 'giựt le', hứa nhăng hứa cuội với chúng ta để mong chúng ta đừng chống đối y mà thôi. Sau này một khi thôn tính xong toàn vẹn Trung-Thôn để xem Lý Quốc Thịnh lúc đó sẽ đối xử với chúng ta như thế nào cho biết! Lão Đường cũng khàn khàn lên giọng: -Không sai! Chúng ta muốn giảm bớt quyền lực tương lai của Lý Quốc Thịnh thì chỉ có một cách duy nhất là ủng hộ ông Trần, đòi lại công lý cho giới thương mại ở Trung-Thôn mà thôi. Trịnh Vĩnh lặng thinh không nói được thêm lời nào cả. Dư Kiên hăng hái đứng dậy, nói: -Như vậy chúng ta hãy cùng nhau nhất trí, bầu ông Trần làm thủ lãnh. Chúng ta hãy cùng nhau cạn ly, tạm gọi là 'chích máu ăn thề'. Ai không phục xin cứ tự nhiên rút lui. Sảnh đường lặng thinh không một tiếng động. Trần Bưu vỗ tay hai cái, mấy nàng hầu rượu bước tới đem theo mấy chai rượu đặt trước bàn. Dư Kiên nhìn Trần Bưu, nói: -Xin ông Trần cho phép tôi được rót rượu hầu mọi người. Trần Bưu vui vẻ, nói: -Phiền ông Dư. Dư Kiên sau đó hăm hở rót ra đầy từng chén, bưng lên uống trước một hớp, rồi nân cao chén nói với mọi người: -Xin mời tất cả cùng cạn chén. Chúng ta quyết tâm phò ông Trần, đập tan dã tâm của Lý Quốc Thịnh. -Hoan hô ông Trần! -Trần lão bang muôn năm! Những tiếng reo hò, những tràng pháo tay kéo dài cả mấy phút đồng hồ. Trần Bưu với vẻ mặt sung sướng, đứng dậy tuyên bố: -Được quý vị tin tưởng, Trần Bưu này quyết sẽ cố gắng hết mình, không làm ai thất vọng đâu. Nếu Lý Quốc Thịnh dám đụng đến bất cứ một người nào trong đây thì phải bước qua xác Trần Bưu này trước! Nếu Trần Bưu sai lời sẽ bị chết không toàn thây. Xin 'Hoàng Thiên Hậu Thổ' chứng giám! Nay tuyên thệ! Trần Bưu uống một lượt ba chén rồi chắp hai tay hướng về từng người một thi lễ. Ai nấy thấy vậy đều vội vàng đáp lễ. Nhìn đồng hồ, Trần Bưu nói: -Chỉ còn một tiếng đồng hồ nữa là Lý Quốc Thịnh và người nhà của y sẽ đến đây dự tiệc. Xin tất cả mọi người sẵn sàng chuẩn bị. Trần Bưu lại vỗ tay hai tiếng. Hai gã hộ vệ lực lưỡng, mặt mày dữ tợn từ bên ngoài bước vào. Cả hai cùng cúi đầu lễ phép chào chủ nhân. Trần Bưu gật đầu, lên tiếng: -A Đại và A Nhị! Chúng bây biết nhiệm vụ phải làm gì rồi chứ. -Dạ, Trần lão bang! -Nhớ bảo tất cả các anh em, người nào có trách nhiệm của người nấy! -Dạ, ông chủ! A Đại và A Nhị lĩnh mạng đi ra ngoài. Trần Bưu nhìn theo nở một nụ cười thỏa mãn, sau đó mời mọi người sang phòng ăn rộng lớn ở bên cạnh. Trước sau có cả chục cô hầu bàn xinh đẹp lần lượt kéo ghế xếp đặt chỗ, mời mọi người ngồi vào theo sự xếp đặt sẵn của chủ nhân. Trịnh Vĩnh lộ vẻ kinh ngạc, tới gần chỗ Trần Bưu hỏi: -Ông Trần! Phải chăng ông muốn thanh toán Lý Quốc Thịnh? Trần Bưu cười, đáp: -Điều đó tôi thật không muốn chút nào. Mong rằng họ Lý biết điều, đừng tham lam thì y sẽ được toàn tánh mạng. Nhưng nếu y nhất định cứng đầu cứng cổ, không chịu bỏ dã tâm thì tôi không còn đường nào chọn lựa cả. Mọi chuyện tôi đã tính toán đâu ra đó rồi. Trịnh Vĩnh lộ vẻ lo âu, ấp úng: -Nhưng mà... như thế... Trần Bưu cắt ngang: -Ông Trịnh không phải lo. Tôi sẽ làm áp lực, đòi y phải trả lại 100% tửu lâu cho ông. Tôi sẽ không để cho người nào thiệt đâu. Mặt Trịnh Vĩnh vẫn không thay đổi, nói một cách e dè: -Ý tôi không phải... Lão Đường đột nhiên từ đâu bước tới, nói: -Nhưng mà ý của mọi người đã quyết rồi. Không lẽ ông Trịnh muốn đi ngược lại ý của đại đa số hay sao? Tất cả chúng ta đã tuyên thệ với nhau rồi mà. Còn gì để thắc mắc nữa hả? Dư Kiên cũng bước tới, thêm lời: -Chúng ta sẽ có tương lai hơn nếu ông Trần thành công chuyến này. Ông Trịnh cứ gối đầu ngủ yên đi chứ đừng lo gì cả. Trần Bưu lên tiếng 'trấn an' Trịnh Vĩnh thêm một lần nữa: -Xưa nay Trần Bưu tôi chưa hề nói hai lời. Bảo đảm quyền lợi của ông sẽ không bị ảnh hưởng gì đâu. Và tôi hứa không quên ông đâu. Tất cả mọi người có mặt hôm nay đều là bạn đồng sinh đồng tử của Trần Bưu cả. Vừa lúc ấy, một gã đàn ông vào báo cáo: -Thưa Trần lão bang! Phía bên Lý Quốc Thịnh đã đến, đang đợi ngoài kia. Trần Bưu cười, nói: -Hay lắm!
Chú thích:
(#1) Công khố phiếu: tiếng Anh là "saving bonds". (#2) Nhất thanh vạn ứng: một tiếng thốt lên, vạn tiếng hưởng ứng. (#3) Tiên lễ hậu binh: dùng lời trước, nếu không được sẽ dùng sức mạnh sau. edited by mocdich on 8/9/2011
|
|
• permalink
|