2/24/2011 10:40:13 AM
 lyly Posts: 613
|
Người ta có cà phê Chồn, cà phê Trung Nguyên, còn tôi thì có một câu chuyện nho nhỏ về cà phê muối. Xin được kể ở đây cho anh Mộc Dịch và các anh chị nghe cho vui. Cách đây 30 năm, gia đình tôi mở quán cà phê ở Sài Gòn để tạm sống qua ngày, chờ ngày đi đoàn tụ. Quán cà phê được tạm mở ra bên hông nhà của ông cậu, cách chợ Tân Bình khoảng 5 phút đi bộ. Ở khu gần chợ búa này, không ai biết ai. Ngay đến nhà hàng xóm sát vách có ai, người ta như thế nào mình cũng không biết nữa. Khách của quán thường là những người hàng xóm xung quanh, hay là những học sinh của trường Cao Đẳng đối diện nhà, hoặc của những người buôn bán qua đường, thường xuyên là khách nhà do bà con đến ủng hộ. Khách không đông vì quán không có tên, không có quảng cáo, cũng chẳng chào mời ai. Gia đình lại không có kinh nghiệm buôn bán, nếu không nói là "ngố", giửa cái vùng chợ trời Tân Bình đầy lừa đảo, gian lận, cướp giật xảy ra trước mắt như cơm bửa.
Một buổi sáng nọ, tôi đang đứng quán thế cho me tôi để bà vào Chợ Lớn mua hàng. Có một anh trông trắng trẻo thư sinh ghé vào ngồi quán. Hình như đây là lần đầu tiên tôi gặp. Anh ấy gọi một ly cà phê sửa, vẻ mặt thật nghiêm trang. Tôi liền hăng hái vào làm một ly trông thật là ngon lành. Chỉ cần nhìn cái màu cà phê là biết ngon rồi, vì tôi đã hậu hỉ bỏ thêm nhiều sửa đặc hơn là bình thường. Có lý do gì không? Vì đây là người khách đầu tiên của quán trong ngày, và vì...tôi là chủ quán ngày hôm đó.
- "Dạ,cà phê uống được không anh?". Tôi hơi lo nên hỏi.
Chẳng qua từ ngày mở quán đến giờ tôi chỉ là người dọn dẹp và rửa ly, rửa chén chứ chưa hề tự tay pha cà phê cho khách. Anh ấy trầm ngâm, gật gật cái đầu, làm thêm một ngụm cà phê nữa, chép chép cái miệng rồi nhìn tôi, cũng cái nhìn rất nghiêm trang như khi vừa mới bước chân vào cửa. Cái nhìn làm tôi hơi run run trong bụng...
- "Ngon lắm! Nhưng hình như cà phê này có...muối, phải không cô?"
Chết rồi! Tôi có nghe me tôi dặn là khi pha cà phê mình thêm một tí ti muối vào thì cà phê sẽ đậm đà hơn. Có lẽ tôi đã hơi hậu hỉ với sửa nên cũng đã hơi quá tay với muối chăng?
-"Dạ, em có bỏ thêm tí muối cho cà phê đậm đà, có bị mặn quá không anh?". Tôi thật thà hỏi.
- "Ừ, có vị hơi mằn mặn...nhưng ngon lắm!"
Anh ấy vừa nói vừa nhìn thẳng vào mặt tôi, cái nhìn hơi khác thường, cái ria mép vẫn còn dính vài giọt cà phê sửa trông thật tức cười. Nhưng lúc đó thì tôi run thật trong bụng rồi nên thấy vậy thôi chứ chẳng dám cười ai.
-"Nếu anh không thích thì để em làm ly khác. Xin lỗi, chắc là em đã lỡ tay cho nhiều muối rồi". Tôi đáp với giọng run run.
-"Không sao cả. Ngon lắm mà!"
-"Dạ, cám ơn anh. Em cũng mới học làm cà phê kiểu này thôi. Còn sửa em bỏ vậy có vừa không?". Tôi lại lo lắng hỏi.
-"Vừa lắm. ngon lắm! Cám ơn cô".
-"Vậy thì cám ơn anh" . Thở phào, tôi rút nhanh vào sau quầy ngồi xuống. Vớ được quyển truyện, tôi cúi xuống đọc nhanh, trong lòng nhẹ nhỏm vì khách đã không than phiền cái ly cà phê của mình làm.
Anh ấy đã ngồi khá lâu hôm đó, lâu hơn những người khách bình thường đến quán. Tưởng là xong chuyện của một ngày đứng quán. Hôm sau anh ấy lại đến nữa, đến để uống cà phê…muối(?). Lại còn dẫn thêm một cậu em trai nhỏ đi theo. Nhưng có lẽ anh ấy đã tự nhận biết là lượng muối và lượng sửa trong ly cà phê đã lạt hơn hôm trước. Mà cô chủ quán thì trốn đâu mất rồi...
Cứ như thế, một ngày người ấy đến hai lần, không nói gì, chỉ là ngồi đó ngắm trời và để uống cà phê (muối) mà thôi.
lyly
|
8/31/2011 2:07:31 PM
 lyly Posts: 613
|
(Cũng là "Cà phê muối", nhưng ở đây là một muỗng chứ không phải là một đầu tăm như là "Ly cà phê muối" của lyly năm xưa...)
Cà phê muối (tác giả: Khuyết Danh)
Chàng trai gặp cô gái ở một buổi tiệc. Cô rất xinh đẹp, quyến rũ và đến hơn nửa số người trong buổi tiệc đều để ý đến cô. Trong khi chàng trai chỉ là một người rất bình thường, không ai buồn nhìn tới. Cuối cùng, khi buổi tiệc gần kết thúc, chàng trai ngượng ngập mời cô gái uống cà phê với mình. Cô gái rất ngạc nhiên, nhưng vì lời mời quá lịch sự nên cô đồng ý. Họ ngồi ở một chiếc bàn nhỏ trong góc phòng tiệc, nhưng chàng trai quá lo lắng, mãi không nói được lời nào, làm cho cô gái cũng cảm thấy bất tiện. Bỗng nhiên, chàng trai gọi người phục vụ: - Xin cho tôi ít muối để tôi cho vào cà phê! Mọi người đứng xung quanh đều hết sức ngạc nhiên và nhìn chăm chăm vào chàng trai. Chàng trai đỏ mặt nhưng vẫn múc một thìa muối cho vào cốc cà phê và uống. Cô gái tò mò: - Sao anh có sở thích kỳ quặc thế? - Khi tôi còn nhỏ, tôi sống gần biển - Chàng trai giải thích - Khi chơi ở biển, tôi có thể cảm thấy vị mặn của nước, giống như cà phê cho muối vào vậy! Nên bây giờ, mỗi khi tôi uống cà phê với muối, tôi lại nhớ tới tuổi thơ và quê hương của mình. Cô gái thực sự cảm động. Một người đàn ông yêu nơi mình sinh ra thì chắc chắn sẽ yêu gia đình và có trách nhiệm với gia đình của mình. Nên cô gái bắt đầu nói chuyện cởi mở hơn, về nơi cô sinh ra, về gia đình... Trước khi ra về, họ hẹn nhau một buổi gặp tiếp theo...
Qua những lần gặp gỡ, cô gái thấy chàng trai quả là một người lý tưởng: rất tốt bụng, biết quan tâm... Và cô đã tìm được người đàn ông của mình nhờ cốc cà phê muối. Câu chuyện đến đây vẫn là có hậu vì "công chúa" đã tìm được "hoàng tử", và họ cưới nhau, sống hạnh phúc. Mỗi buổi sáng, cô gái đều pha cho chàng trai - nay đã là chồng cô - một cốc cà phê với một thìa muối. Và cô biết rằng chồng cô rất thích như vậy. Suốt 50 năm kể từ ngày họ cưới nhau, bao giờ người chồng cũng uống cốc cà phê muối và cảm ơn vợ đã pha cho mình cốc cà phê ngon đến thế. Sau 50 năm, người chồng bị bệnh và qua đời, để lại cho người vợ một bức thư: "Gửi vợ của anh, Xin em tha thứ cho lời nói dối suốt cả cuộc đời của anh. Đó là lời nói dối duy nhất - về cốc cà phê muối. Em có nhớ lần đầu tiên anh mời em uống cà phê không? Lúc đó, anh đã quá lo lắng, anh định hỏi xin ít đường nhưng anh lại nói nhầm thành muối. Anh cũng quá lúng túng nên không thể thay đổi được đành phải tiếp tục lấy muối cho vào cốc cà phê và bịa ra câu chuyện về tuổi thơ ở gần biển để được nói chuyện với em. Anh đã định nói thật với em rất nhiều lần nhưng rồi anh sợ em sẽ không tha thứ cho anh. Và anh đã tự hứa với mình sẽkhông bao giờ mói dối em một lời nào nữa, để chuộc lại lời nói dối ban đầu.
Bây giờ anh đã đi thật xa rồi, nên anh sẽ nói sự thật với em. Anh không thích và phê muối, nhưng mỗi sáng được uống cốc cà phê muối từ ngày cưới em, anh chưa bao giờ cảm thấy hối tiếc vì mình đã phải uống cả. Nếu anh có thể làm lại từ đầu, anh vẫn sẽ làm như thế để có được em, và anh sẽ uống cà phê muối cả cuộc đời". Khi người vợ đọc xong lá thư cũng là khi lá thư trong tay bà ướt đẫm nước mắt. Nếu bạn hỏi người vợ rầng: "Cà phê muối có vị thế nào?", chắc chắn bà sẽ trả lời: "Ngọt lắm". edited by lyly on 8/31/2011
|